Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3051 lượt.

là lợi hại, dám cùng cách này hại ta? Tiểu Tiểu cười thầm một tiếng, Hoa Nguyên, thương tổn hôm nay cô phải chịu, ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho cô.
Nghĩ đoạn, nàng lén nhìn mấy thị vệ tuần tra, nhân lúc họ quay đầu mà bay ra ngoài, nhẹ nhàng đáp lên cây cách đó không xa, tìm cái cây gần bên ấy mà đáp xuống dưới, điều chỉnh lại y phục trên người, Tiểu Tiểu đi về phía trước.
Í, bóng dáng người kia sao lại quen thuộc vậy nhỉ?
Tiểu Tiểu vội vã núp sau một cái cây, chăm chú nhìn bóng lưng của người vốn không nên xuất hiện ở hậu cung – Lân vương, sao hắn lại ở đây? Mà đáng chết hơn nữa là, bên cạnh hắn còn có Sóc vương, người có thù oán với mình.
Tiếng gậy lại vang lên, Tiểu Tiểu đau lòng nhìn những gì trước mặt, làm sao đây? Đi ra, hai người họ đều có ở đây, khả năng bị nhận ra rất lớn, không đi ra, lại không thể nhìn Hoa Nguyên bị đánh thế được. Còn Hoàng thượng và đám nữ nhân đáng ghét kia nữa, lần này vốn là muốn bắt mình, không tìm được mình, sao họ có thể bỏ qua được.
Bỏ đi, đổi giọng nói đã? Tay đè hoằng mạch, khiến cho máu trên mặt cung ứng không đủ, nhìn sắc mặt có vẻ nhợt nhạt, lại cầm viên thuốc thay đổi giọng, nuốt xong Tiểu Tiểu vội vã đi ra. Bây giờ nàng là Tiên phi, từng bước đi phải hết sức đoan trang, cẩn thận đi về phía đám đông:
“Đây là đang làm gì vậy? Náo nhiệt ghê?”
Thanh âm có hơi khàn khàn cất lên, nhìn thấy Hoàng thượng, Tiểu Tiểu cả kinh hỏi: “Hoàng thượng, người cũng ở đây à? Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng!”
“ ‘Thụy Tiên’, nàng đây là…” Nhìn cô gái sắc mặt nhợt nhạt kia, Hoàng thượng cả kinh hỏi.
“Hoàng thượng, tối qua thần thiếp hơi nhiễm phong hàn, sáng nay Vân phi tỷ tỷ tới gọi thần thiếp, thần thiếp nghĩ, dù sao thì cũng chẳng nghiêm trọng gì, nói không chừng ra ngoài hóng gió thì sẽ đỡ…Í, Nê Nhi, cô sao vậy?” Đang bẩm báo với Hoàng thượng, trong lúc vô ý Tiểu Tiểu nhìn thấy Hoa Nguyên nằm bò dưới đất bị đánh tới nỗi máu thịt lẫn lộn, nàng vội vã qua đó, vươn tay muốn dìu nàng ta.
“Nương nương, người không sao…”
Lời của Hoa Nguyên còn chưa nói hết, thì người đã ngất đi, Tiểu Tiểu tức giận trừng đám mỹ nhân xung quanh kia, lại nhìn bốn tên công công chấp hình bên cạnh Hoa Nguyên một cái, lạnh lùng hỏi:
“Ai có thể nói ta biết, chuyện gì thế này?”
“Tiên phi tỷ tỷ, không phải tỷ đến Bách Hợp viên à?” Trong lòng Thiến chiêu nghi không khỏi cả kinh, nàng ta đột nhiên hỏi.
“Bách Hợp viên, nơi này hả?” Tiểu Tiểu chỉ cái viện không xa phía sau, bật cười ha ha:
“Chẳng phải Hoàng thượng đã hạ dụ lệnh không cho vào viên rồi sao? Một phi tần nhỏ nhoi như ta, sao dám kháng mệnh lệnh của Hoàng thượng mà đi vào được chứ? Cô nghe ai nói vậy?”
“Muội muội…muội muội là nghe…nô tài nói…” Thiến chiêu nghi lùi về sau, lúc Tiên phi lạnh mặt thì thật đáng sợ, đấy căn bản không phải ‘Tiên phi’, là ‘Ma phi’ thì đúng hơn.
“Tên nô tài nào dám ăn nói bậy bạ? Cút ra đây cho bổn cung!” Vẫn lạnh mặt tức tối, mình như vậy, chắc Lân vương chưa thấy qua đâu nhỉ?
Ánh mắt của Tiểu Tiểu len lén lướt về phía Lân vương, chỉ thấy hắn đánh giá nhìn mình, sợ tới nỗi nàng mau chóng thu lại tầm nhìn, quét về phía chúng phi, nhưng trong lòng không khỏi thấp thỏm: Đừng để bị hắn nhận ra mới được!
“Muội muội, chẳng qua chỉ là một nô tài thôi, hà tất phải tức giận vậy chứ? Tổn hại thân thể thì thật là không hay…” Vân phi lấy lòng nhìn nàng, mọi người đều khinh bỉ nhìn Vân phi một cái.
“Hừ, được, cái này bổn cung có thể tạm không tính toán. Nê Nhi là nha hoàn của ta, ai có thể nói cho ta, nàng ta đã phạm lỗi gì, mà các người lại đánh nàng ta ra nông nỗi này?” Ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Vân phi, là ả dẫn mình đến, lại dám đặt bẫy mình như vậy, ả ta đúng là dụng tâm khổ cực? Nhưng, thiết kế mình thì nàng chịu là đủ rồi, ả ta lại còn muốn đánh Hoa Nguyên nữa, lá gan của ả đúng là không nhỏ nhỉ?
“Muội muội đừng giận, Nê Nhi đã ngất xỉu rồi, vẫn nên dẫn Nê Nhi về bôi thuốc trước thì hơn?”
Giọng Vân phi đề thấp không ít, vẻ mặt săn sóc làm cho Tiểu Tiểu chán ghét, giả mù sa mưa! Nhưng Tiểu Tiểu sẽ không bỏ qua cho ả ta vậy đâu, chí ít thì chuyện Hoa Nguyên bị đánh vẫn phải có người đứng ra giải thích cho nàng mới được.
Quay đầu lại, ánh mắt Tiểu Tiểu nhìn thẳng về phía Hoàng thượng, nàng cười lạnh nói:
“Hỷ công công, ngươi là thiếp thân công công của Hoàng thượng, chuyện ban nãy hẳn là ngươi rõ hơn ai hết chứ nhỉ? Ngươi nói cho bổn cung, tại sao phải đánh nha hoàn Nê Nhi của ta, nàng ta phạm phải tội gì, mà các người lại đánh nàng ta đến gần chết như vậy?”






…Càng làm người ta khó hiểu chính là Lân vương, hắn cũng nhìn bóng lưng Tiểu Tiểu, khóe miệng lại hơi hơi nhếch lên…
“Nương nương, cái này…” Hỷ công công khó xử nhìn Vân phi, lại nhìn Hoàng thượng, ông thật không biết nói thế nào cho phải, không lẽ nói Hoa Nguyên vu hãm Vân phi mới…
“Tiên phi nương nương hà tất phải đôi co với một công công chứ? Chuyện này hoàng huynh đã giao cho Vân phi xử lí, trực tiếp hỏi Vân phi không phải


Insane