pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343065

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3065 lượt.

mắt của tất cả mọi người đều chuyển về hướng âm thanh vốn không nên xuất hiện kia, theo bóng dáng di động của nó, cuối cùng cũng rơi trên khăn che mặt của Liên phi, yên lặng mà đậu trên đó.
“Hoàng thượng…là ong…” Liên phi run rẩy, bây giờ mặt ả đã đủ khó coi rồi, nếu còn bị ong chích cho một cái, há chẳng phải là họa vô đơn chí hay sao?
“Ái phi, đừng sợ! Trẫm giúp nàng!” Cảm kích nhìn chú ong kia một cái, Hoàng thượng lặng lẽ vươn tay ra, nhẹ nhàng giựt khăn che mặt, nhanh chóng đem cái khăn lụa lẫn con ong kia ném ra ngoài…
“Hu hu…” Con ong đã vứt ra ngoài rồi, Liên phi cũng sợ đến bật khóc, mọi người trong phòng cũng nhìn thấy gương mặt vừa đỏ vừa sưng kia của Liên phi, lại cộng thêm mấy chấm đỏ bắt mắt kia nữa, nhịn không được mà quay mặt đi. Mỹ nữ khóc lóc luôn khiến người ta thương tiếc, nhưng xấu nữ thì sao? Chỉ tổ khiến cho người ta thấy chán ghét thôi. Tu dưỡng tốt, kiêng kị có Hoàng thượng ở đây, mấy nàng kia lẳng lặng xoay mặt cúi đầu, không đi nhìn xấu nữ; nhưng trên đời lại luôn có người tu dưỡng không tốt, thích bỏ đá xuống giếng.
“Liên phi nương nương, cô đừng khóc nữa thì hơn, lớn lên đã đủ xấu xí rồi, khóc một cái, nước mắt nước mũi tèm nhem, càng thêm khó coi. Nếu ta là cô, sớm tìm chỗ nào đó đụng đầu mà chết quách cho xong…”
Nhìn không quen cái bản mặt khiến cho hắn chán ghét kia, Sóc vương nói một cách vô tình. Liên phi này, phỏng chừng đợi sau này khỏi rồi, hoàng huynh cũng sẽ không tìm nàng ta thị tẩm. Cùng là đàn ông, hắn nhìn thấy cái bản mặt này, thì dục vọng gì cũng mất hết. Nếu sau này mà ở cùng với loại nữ nhân này, hắn sẽ nhớ tới cái gương mặt khác người này mất.
“Nương nương, đừng buồn nữa. Muội muội tin rằng đây chỉ là tạm thời thôi, qua một thời gian sẽ khỏi…”
Thiến chiêu nghi vốn cùng một phe với Liên phi, thấy Lão đại của mình như vậy, nàng ta nhịn không được cảm thấy buồn nôn, đi đến bên cạnh Liên phi, biểu thị ý quan tâm của nàng ta.
“Đúng đó, tỷ tỷ. Hoàng thượng sủng ái tỷ thế kia, nhất định sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho gương mặt này của tỷ!” Một vị phi tử khác cũng đi đến, không cam bị tụt hậu mà nói.
“Tỷ tỷ không cần lo lắng…”
Lân vương, khi nhìn thấy khuôn mặt hiện tại của Liên phi, trên mặt hắn chẳng có cảm thụ gì nhiều, chỉ là trong đầu nghĩ đến thủ pháp hạ độc tương tự từng biết, lại nghĩ tới Tiên phi vừa nhìn đã khiến hắn cảm thấy thân thiết lạ thường kia. Tiên phi, là con gái lớn của Vu tướng, hẳn là vẫn luôn ở trong cung. Nhớ lúc đó mình đi tìm Tiểu Tiểu, đúng dịp Tiên phi thăm người thân, nàng còn kéo lấy mình muốn xem thử Tiên phi trông như thế nào, hai người họ không thể nào là cùng một người được. Nhưng sao hai người họ lại có độc tương tự vậy chứ?
Nhớ đêm hôm ấy, bộ dạng trúng độc của Ngưu Phong, rất giống với bộ dạng hiện giờ của Liên phi, nghe lời nói của Liên phi, chắc cũng là bị Tiên phi thần không biết quỷ không hay hạ độc rồi. Theo lý mà nói một thiên kim tiểu thư trong khuê các, hẳn là không thể biết thủ đoạn hạ độc này, chẳng lẽ…
Giọng nói, dung mạo của Tiên phi, đều rất xa lạ, ngay đến mùi hương trên người, cũng không giống với Tiểu Tiểu, nhưng mình lại cảm thấy quen thuộc, cảm giác rằng giữa hai người tất có quan hệ…
…………
“Hoàng huynh, huynh tin là do nữ nhân kia hạ độc không?” Trở về Ngự thư phòng, Lân vương lấy cớ có việc nên đã rời khỏi, trong phòng chỉ còn lại Sóc vương và Hoàng thượng.
“Không tin, chắc không phải đâu. Thực lòng mà nói, ta không ngờ Liên phi cũng sẽ có ngày này…” Hoàng thượng cười nhấc ly trà lên, sắc mặt so với lúc nãy ở chỗ Liên phi thì tốt lên không ít.
“Đúng đó, sở trường của nàng ta không phải là sử dụng độc dược sao? Cuối cùng rơi vào bước này, coi như là ông trời có mắt…” Sóc vương bật cười ha ha, chuyện của Liên phi, bọn họ đều biết, chỉ là bây giờ vẫn chưa phải lúc động tới nàng ta.
“Nhưng cũng chưa chắc. Sóc, muốn xác định có phải nữ nhân kia hạ độc hay không, còn phải xem biểu hiện của Vân phi…” Như nghĩ tới gì đó cười cười, vẻ mặt Hoàng thượng đầy mong đợi nói:
“Hậu cung sau này, sẽ không tiếp tục buồn chán nữa, ta lại rất muốn xem thử, cuối cùng sẽ thành cái dạng gì?”
“Hoàng huynh, đứa bé kia thì sao? Mấy đứa con kia của huynh thì phải làm sao? Huynh không sợ chúng nó gặp nguy hiểm à?” Sóc vương không tán thành mà nhìn Hoàng thượng, có lúc hắn thật không hiểu cách nghĩ của huynh ấy.
“Thế thì phải xem mệnh của chúng nó rồi. Có mệnh sống tiếp, mới là long tử chân chính. Sóc, ban nãy đệ muốn nói cái gì? Hình như khá kiêng kị có Lân ở đây, bây giờ chỉ có hai chúng ta, đệ có thể nói được rồi đấy?”
Hoàng thượng cười vô tình, con cái đều là vật ngoài ý muốn, một hoàng tử là đủ rồi, ai có năng lực thì người đó sống tiếp, trước giờ hắn chẳng bỏ bao nhiêu tâm huyết lên người chúng nó, cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm đối với chúng nó, cứ như thể chúng nó không phải là con của hắn vậy.
“Hoàng huynh…”
Khẽ than một tiếng. Sóc vương vén tay áo, lộ ra miệng vết thương vốn được giấu trong tay áo. Lúc đầu sợ Hoàng thượng đau lòng, hắn vốn không định nói ra; vì mặt m