Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343126
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3126 lượt.
ỏ ra đáng thương nhìn Hoàng thượng, hôm qua rõ ràng là hắn tin mình mà.
“Chuyện ngày hôm qua, trong lòng nàng rõ hơn ai hết! Ái phi, có một số chuyện trẫm có thể nhắm một mắt mở một mắt, nhưng nàng cũng đừng có xem trẫm là đồ ngốc, biết chưa?”
Hoàng thượng lạnh lùng nhìn Vân phi, hôm qua không vạch trần nàng ta là để chừa lại mặt mũi cho nàng ta, hôm nay chỉ có hai người bọn họ, nàng ta còn dám đóng kịch, xem trẫm là thằng ngốc thật sao?
“Hoàng thượng…” Vân phi cúi đầu che giấu sự thù hận trong lòng đối với Tiên phi, đều tại nàng ta hết, giờ ngay đến Hoàng thượng cũng không giúp mình nữa rồi.
“Trẫm còn có việc, ái phi dưỡng bệnh cho tốt đi!” Liếc mắt Vân phi lần cuối một cách chán ghét, lúc trước không phải thích xem minh tranh ám đấu giữa các phi tử hay sao? Sao giờ lại cảm thấy chán nhỉ?
“Hoàng thượng, lúc nãy thần thiếp sai rồi…” Vân phi bò xuống giường giải thích, nhưng Hoàng thượng sớm đã đi không thấy bóng, ngay đến cơ hội nghe ả giải thích cũng không cho…
“Nương nương, sao người lại ở dưới đất vậy, dưới đất lạnh lắm, không tốt cho việc phục hồi sức khỏe của người…” Tranh Nhi thấy Hoàng thượng bừng bừng nổi giận đi xa, mới dám vào tẩm thất của Vân phi, nhìn thấy nương nương đang ngồi dưới đất, nàng ta vội dìu ả dậy, trong lòng buồn bực sao ả lại đắc tội với Hoàng thượng nhỉ.
“Tranh Nhi, đỡ đã đi…” Bụng khó chịu, Vân phi biết thứ thuốc uống không lâu trước đó vẫn không có tác dụng, một câu nói cũng không nói được hoàn chỉnh, thì người đã lảo đảo mà chạy về phía nhà vệ sinh.
“Nương nương đừng gấp, nô tỳ dìu nương nương qua đó…”
“Tiền thái y, bệnh của Vân phi nương nương phải kê thuốc thế nào?” Bên ngoài tẩm thất, Vương thái y đem phương thuốc mình đã từng kê đưa cho Tiền thái y mới vừa bắt mạch cho Vân phi nương nương, lo lắng hỏi.
Vân phi vốn chỉ là bị tiêu chảy, ông cho là rất bình thường, không ngờ lại dai dẳng như vậy, ngay đến những phương thuốc trị chứng tiêu chảy tốt nhất cũng không chữa khỏi.
Tiền thái y nhìn phương thuốc, trầm tư một lúc, hỏi:
“Vương thái y, ông cảm thấy bệnh của Vân phi có gì không giống so với bệnh lần trước của Hoàng thượng?”
Lần bệnh đó của Hoàng thượng vốn không công khai, lại chẳng chỉ rõ, nhưng đương nhiên là Vương thái y biết.
“Không giống, lần đó mang tính cách giờ, mà Vân phi nương nương thì bị nặng hơn nhiều…” Vương thái y nhớ lại bệnh trạng lần trước của Hoàng thượng một hồi, mới từ từ nói ra.
“Chắc là vậy. Nhưng mạch của hai người thì không khác cho lắm, đều là tiêu chảy thông thường. Hơn nữa, còn có một điểm giống nữa, đó là những thuốc tiêu chảy bình thường không có tác dụng!” Tiền thái y chỉ phương thuốc, tiếp tục nói:
“Nếu là bình thường, uống thuốc này, bệnh của nương nương đã sớm khỏi rồi. Cho nên, ta muốn để nàng ta dùng phương thuốc kia thử xem, nếu không được, thì còn có nước tiểu đồng tử nữa!”
“Tiền thái y muốn nói đến viên đan dược được làm từ nhiều loại dược thực kia ấy à? Hình như số lượng chủng loại nguyên liệu đều có nghiên cứu hết cả.”
Tiền thái y thở dài nói: “Đúng vậy!”
Vương thái y than: “Nhưng, Vân phi nương nương sẽ chịu dùng ư?”
“Tùy nàng ta vậy, nếu không dùng, thì cứ để thế luôn đi!” Tiền thái y cười lạnh nói: “Chẳng lẽ nàng ta còn cao quý hơn Hoàng thượng chắc?”
Đúng vậy, Hoàng thượng dùng được, nàng ta chẳng qua chỉ là một phi tử nho nhỏ, chữa được bệnh là tốt rồi, còn kén cá chọn canh gì nữa chứ?
“Nương nương, đây là thuốc trị bệnh mà Tiền thái y kê, chỉ cần mỗi lần ăn hai viên, một ngày ba lần, sẽ thấy hiệu quả nhanh thôi!”
Tranh Nhi bưng một cái khay, trên khay có sáu viên cầu nhỏ tròn vo, màu sắc lẫn lộn, khiến người ta hoài nghi nó được làm như thế nào.
“Đây là thứ gì vậy? Gớm quá, đem đi!”
Chỉ liếc một cái, Vân phi đã chán ghét mà quay đầu đi. Dù cho ban nãy Hoàng thượng bị mình làm cho tức giận bỏ đi, bọn họ cũng không thể đem thứ này đến cho mình được, đúng là quá đáng ghét mà.
“Nương nương, đây là phương thuốc mà Tiền thái y và Vương thái y sau khi cùng nhau nghiên cứu đã kê…người hãy thử đi…”
Tranh Nhi kiên nhẫn khuyên bảo, nàng ta cũng không biết cái này có tác dụng hay không, nhưng thái y đã nói rồi, sao nương nương không thử xem nhỉ?
__________________________
Chú thích:
(1) Thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên: có thể hiểu là [ngàn vạn thứ có thể đâm thủng, chỉ có mông ngựa là không thể đâm thủng được'>: “Vuốt mông ngựa” ở đây được hiểu là khen, nịnh bợ, ý chỉ rằng ai cũng thích việc mình được khen. Có cách hiểu thứ hai, đó là đã dùng hàng nghìn hàng vạn cách rồi mà vẫn vô dụng, cuối cùng chỉ có tuyệt chiêu nịnh hót là xài tốt.
(2) Khuyển tử: Cách gọi con trai mình của Trung Quốc. Trong giao tiếp, khi giới thiệu con mình với người khác, họ hay nói đại loại như “Đây là khuyển tử nhà tôi”, đây là cách gọi khiêm tốn.
“Mẹ, như vậy nhìn có kì quá không?”
Tới hoàng cung lần nữa, vốn tưởng là một chuyện rất cao hứng, Điểm Điểm bé đây là mang theo nhiệm vụ gia gia giao