Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3138 lượt.
iểu Tiểu đã rời khỏi rồi.
“Ừ, hình như ta cũng nhìn thấy!” Lại một nữ nhân khác tán đồng nói.
“Tiên phi nương nương thật đáng thương, đã ra khỏi lãnh cung một tháng rồi, Hoàng thượng cũng chẳng hề sủng hạnh tỷ ấy…” Có người giả dối thở dài mà nói, trong mắt thì lại mang vẻ đắc ý. Cứ như là, trong hậu cung trừ Tiên phi ra, những phi tử khác đều đã thị tẩm rồi vậy.
“Các người thật là ngốc, nếu như không phải vì Vu tướng, các người cho rằng nàng ta có thể ra khỏi hậu cung được hay sao? Hoàng thượng không thích nàng ta, ngày đó không phải đã nói rõ rồi à?” Thiến chiêu nghi trang điểm như yêu tinh bật cười khúc khích, đúng lúc Vân phi đi tới, nghe những lời nói đó xong cũng cười ha ha:
“Câu này của muội muội nói chẳng sai. Muội muội, bệnh của Liên tỷ tỷ vẫn chưa khỏi à?”
“Tỷ tỷ nói đùa rồi, gần đây muội muội hơi bận, đã lâu không có tới cung của Liên tỷ tỷ, đợi chiều có rảnh sẽ đến thăm sau!”
Con người đều có giới hạn, đợi lâu như vậy, mặt của Liên phi vẫn chẳng có tí khởi sắc gì, Thiến chiêu nghi thân là bè cánh những người ủng hộ nàng ta đã chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn nữa.
“Ừm, thế cũng tốt, tỷ tỷ cũng luôn muốn qua đó, chỉ đáng tiếc sức khỏe của tỷ cũng mới tốt lên thôi. Đợi qua hai ngày, tỷ tỷ nhất định sẽ tới đó thăm, muội muội tiện thể thay bổn cung thăm hỏi một tiếng nhé.” Vân phi giả dối nói, nhưng mặt ả ta thật sự có hơi xanh xao, xem ra đau bụng lâu vậy, ả ta cũng đã tổn thương nguyên khí rồi.
“Muội muội sẽ chuyển cáo, tỷ tỷ cũng cần dưỡng sức khỏe cho tốt mới phải.” Thiến chiêu nghi khẽ trả lời, vẻ mặt hiền thục.
“Cảm tình giữa các ái phi thật là tốt, trẫm cảm thấy cực kì vui mừng!”
Chúng mỹ nhân nhìn thấy Hoàng thượng đang đi bộ tới đây, vội cúi người thỉnh an. Hoàng thượng đi về phía Vân phi, đích thân đỡ ả ta dậy, trách nói: “Ái phi bệnh nặng mới khỏi, sao không ở trong cũng nghỉ ngơi thêm mấy ngày?”
“Thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng đã quan tâm. Thần thiếp nghe thái y nói ra ngoài đi lại rất có ích cho thân thể nên mới đến Ngự hoa viên đi dạo. Không ngờ lại gặp được Hoàng thượng ở đây, vận khí hôm nay của thần thiếp thật là tốt nhỉ?” Vân phi mỉm cười nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng bật cười ha ha:
“Đúng đó, thật là trùng hợp!” Các người đều là nghe nói trẫm muốn đến Ngự hoa viên nên mới tới săn đón trẫm, có thể không trùng hợp được hay sao? Trong lòng Hoàng thượng cười lạnh, nhưng ngoài mặt thì vẫn mang vẻ ân cần:
“Ái phi cảm thấy thân thể ra sao rồi, có gì không khỏe hay không?”
Nhìn ánh mắt nóng rực của mấy nữ nhân xung quanh, Hoàng thượng biết mục đích hôm nay của mình đã đạt được rồi.
“Thần thiếp thấy vẫn khỏe, Hoàng thượng, người muốn ngắm hoa à?” Nếu được, Vân phi rất muốn cùng ngắm hoa với Hoàng thượng, ả ta thầm nói.
“Không phải, trẫm đang đợi Lân vương, đệ ấy đã đến Hoa Thanh Trì xem cá rồi. Đệ ấy không biết cá lúc trước ở Hoa Thanh Trì đều đã bị độc chết, cá mới đổi hiện nay đệ ấy còn chưa thấy qua, lát nữa trẫm còn có việc.”
“Dạ, Hoàng thượng vẫn nên lấy quốc sự làm trọng, nhưng cũng phải chú ý đến long thể!” Vân phi săn sóc nói, Hoàng thượng đem ả ta kéo vào lòng, hôn một cái lên mặt ả, ha ha cười nói: “Vẫn là ái phi săn sóc. Bệnh của Liên phi vẫn chẳng có tí khởi sắc gì, nếu sức khỏe của ái phi có thể, thì hãy giúp Liên phi quản lí chuyện của hậu cung đi!”
“Hoàng thượng…thần thiếp tạ ân điển của Hoàng thượng!”
Đơn giản vậy sao? Hôm nay thật đúng là ngày tốt, không ngờ, chuyện mà mình suy nghĩ nhiều năm như thế, lại cứ như vậy mà thành hiện thực. Bộ dạng mừng như điên của Vân phi, khiến cho Hoàng thượng thấy bực bội, tại sao nữ nhân đều như vậy? Không có người nào đặc biệt hơn một chút hay sao?
……………
“Mẹ, con này đẹp nè, con muốn con cá này!” Điểm Điểm chỉ con cá trong nước, mà Tiểu Tiểu thì lại nhận lệnh cởi giày, đứng bên bờ giúp Điểm Điểm bắt cá.
Cái này cũng khó trách, Điểm Điểm chơi cá, lúc bắt không được làm chết cá, phải giữ lại cái mạng cho nó. Nếu không phải có yêu cầu như vậy, thì Tiểu Tiểu sớm đã dùng đá ném rồi. Mà muốn đến gần bên trong, thì phải dùng đến khinh công. Người trong cung biết nàng có võ công, thì cũng chỉ có Hoa Nguyên thôi, trong Ngự hoa viên nàng thật không dám dùng khinh công.
Không thể tiết lộ thân phận, không thể quá thu hút sự chú ý của người khác, đây là chuyện mà hiện nay nàng cần phải lưu ý.
“Mẹ, không phải con này, là con này! Đúng, là cái con màu đỏ ấy!” Điểm Điểm nhìn Tiểu Tiểu, bé lại vừa nhìn thấy một con đẹp hơn.
“Gọi nương nương!” Quay đầu lại, tức giận trách Điểm Điểm một tiếng, Điểm Điểm ủy khuất bĩu môi:
“Nương nương, con muốn con này, con muốn cái con màu xanh kia kìa…”
Thấy Điểm Điểm lại đổi con khác, Tiểu Tiểu phát hỏa nhìn bé:
“Tiểu tử chết tiệt, rốt cuộc mi nhìn trúng con nào? Đã hết chưa hả?”
“Nương nương, con muốn con màu xanh…hu hu, đều tại tốc độ của người quá chậm, nó chạy mất tiêu rồi…” Mình thật đáng thương, ngay đến con cá yêu thích cũng bắt không được.
“Được rồi, đừng giả vờ khóc lóc nữa, ta giúp con bắt là được chứ gì…” Tiểu Tiểu không kiê