Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3518 lượt.
n lạc với y được không?” Hỷ công công do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi ra. Không phải là nhân duyên của Vân phi kia tốt, mà là Hoàng thượng đã hơi phiền lòng, chắc là ngài ấy cũng sợ xảy ra án mạng. Quan hệ nhà mẹ đẻ của Vân phi cực kì lớn, bây giờ Vân phi không thể xảy ra chuyện được.
“Ả ta tự làm tự chịu, hôm đó ả tự nguyền rủa mình. Hỷ công công, ngươi cũng biết ả hãm hại bổn cung ra sao rồi đấy, nay bị bệnh, là do ông trời không thể làm ngơ, mắc mớ gì tới ta?” Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, thái y cũng thật là quá ngây thơ rồi, cho rằng thuốc của Tiểu Tiểu nàng bệnh gì cũng chữa khỏi được hay sao? Bệnh này của Vân phi ấy à, muốn chữa thì hơi khó một chút.
“Nương nương, lão nô biết chuyện Vân phi làm là không đúng, nhưng thế lực họ ngoại hiện nay không thể coi thường được, Vân phi không thể xảy ra chuyện ở trong cung. Nương nương có thể liên lạc với Tiêu Kiếm , bảo y…” Hỷ công công lo lắng nói, Tiểu Tiểu giận dữ:
“Ta với Tiêu Kiếm cũng chẳng quen thân gì lắm, sao ta biết y đang ở đâu mà tìm chứ? Hơn nữa bệnh của Vân phi không liên quan gì đến ta. Mấy thái y kia biết dùng loại thuốc thứ hai, tại sao không thử dùng loại thuốc thứ nhất? Uống trong ba ngày, phỏng chừng cũng không còn bệnh gì nữa đâu!”
Tiểu Tiểu thật sự không kiên nhẫn được nữa, chuyện của Hoàng thượng thì liên quan gì đến nàng? Mà cái thế lực họ ngoại gì kia nữa thì càng chẳng can hệ gì với nàng, dựa vào cái gì mà bảo nàng suy nghĩ cho Hoàng thượng?
Hỷ công công nhanh chóng cáo lui, Điểm Điểm đi tới kéo lấy tay Tiểu Tiểu, ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu: “Mẹ, đừng giận nữa!”
“Mẹ không giận! Điểm Điểm, đừng sợ!”
Tiểu Tiểu tưởng rằng bộ dạng ban nãy của mình dọa cho Điểm Điểm sợ, mà không biết Điểm Điểm căn bản là đang lo lắng cho nàng.
“Mẹ, nếu như cha thật sự khó tìm như vậy, thế thì chúng ta đừng tìm nữa. Mẹ cứ tìm đại cho Điểm Điểm một người cha là được, chúng ta không chơi ở trong cung nữa.” Gia gia còn bảo mình tạo cơ hội cho Tiểu Tiểu với Hoàng thượng, Điểm Điểm thấy giờ đây Hoàng thượng làm cho Tiểu Tiểu tức đến vậy, bé bắt đầu hoài nghi lời nói của gia gia phải không? Nghe ý của mẹ, tên Hoàng thượng kia thật sự chẳng phải là thứ tốt lành gì.
“Điểm Điểm, cha thì vẫn phải tìm, mẹ cũng muốn biết cha của Điểm Điểm là ai mà. Nhưng, không phải hôm nay Hỷ công công không cho chúng ta ra ngoài hay sao? Vậy chúng ta ở trong phòng đánh một giấc đi, ngày mai ra ngoài dạo chơi, chịu không?”
Từ khi nào, Tiểu Tiểu nàng cũng có lúc cố kị vậy? Điểm Điểm chưa từng ra ngoài chơi qua đâu nha, đợi lúc nào đó nàng phải dẫn Điểm Điểm ra ngoài dạo chơi mới được.
Chớp mắt, Điểm Điểm đã đến được mười ngày, Tứ Nhi cũng sớm đã nói chuyện được rồi, mà Hoa Nguyên cũng đã hồi phục, may mà thuốc của mình đủ nhiều, bây giờ Hoa Nguyên đã khỏe như trâu.
Không biết có phải do chuyện hai vị phi tử trước sau trúng độc, phi tử hậu cung dường như đã ngó lơ Tiểu Tiểu, mà khi Tiểu Tiểu dẫn Điểm Điểm ra cửa, cũng lựa lúc không có nhiều người ra ngoài, như vậy có thể tránh phải chạm mặt với bọn họ, giảm bớt không ít phiền phức cho Tiểu Tiểu.
Điều làm cho Tiểu Tiểu cảm thấy kì lạ là, cung nữ Điểm Điểm đột nhiên xuất hiện, lại không dẫn đến sự hoài nghi của bất kì người nào. Là Hỷ công công làm việc quá tốt? Hay là mấy ả kia đang đợi tìm cơ hội để sửa lưng mình? Về phần mấy cái tụ hội gì kia, bởi vì sức khỏe của Liên phi vẫn chưa hồi phục, cũng tạm thời gác lại.
“Nương nương, hôm nay chúng ta làm gì?”
Vì sự có mặt của Điểm Điểm, thời gian ngủ mỗi ngày của Tiểu Tiểu bớt đi không ít, nhưng nàng rất vui. Dùng lời của nàng mà nói, ở cùng với con trai, là một trong những việc vui nhất của nàng mỗi ngày.
“Điểm Điểm nói đi, con muốn làm gì?” Tiểu Tiểu cúi thấp người, nhìn đứa con trai ngày càng hứng chí của mình, tâm tình tốt mà hỏi.
“Bắt cá!” Đây là một trong những chuyện thích làm gần đây nhất của Điểm Điểm, lúc trước cá ở Hoa Thanh Trì toàn bộ đều bị độc chết, không lâu trước đã được nuôi lại đủ loại cá giống, mà Điểm Điểm bắt đầu từ ba ngày trước, đã mê đến đó bắt cá, cá bắt được cũng chỉ chơi đùa, chứ không làm chết, lúc sắp đi thì bé lại thả cá trở về hồ.
“Được thôi, tiểu mỹ nữ, chúng ta xuất phát nào!” Tiểu Tiểu dắt lấy tay nhỏ của Điểm Điểm, mẫu tử hai người, cộng thêm Hoa Nguyên cùng nhau đi đến Ngự hoa viên.
“Lạ thật, hôm nay là ngày gì vậy? Sao Ngự hoa viên lại nhiều người thế?” Nhìn đám người mặc cung trang cách đó không xa, Tiểu Tiểu buồn bực hỏi.
“Thì đó, lúc trước vào giờ này, nơi này chẳng có mấy ai. Mẹ, bọn họ là ai thế, có phải kẻ địch của mẹ không?” Điểm Điểm ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngây thơ hỏi.
“Bọn họ ấy à? Còn chưa xứng!” Tiểu Tiểu cười cười:
“Không sao, bọn họ chơi của bọn họ, chúng ta giỡn của chúng ta. Từ nơi này băng qua chính là Hoa Thanh Trì rồi, chúng ta tiếp tục đi bắt cá, chịu không?”
Điểm Điểm cao hứng hoan hô một tiếng, ba người từ từ biến mất.
“Ban nãy hình như ta nhìn thấy Tiên phi, sao chớp mắt mà đã không thấy đâu rồi vậy?” Lúc Quý chiêu nghi quay đầu nói với mỹ nữ bên cạnh, bọn người T