Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3133 lượt.
vốn chẳng tiếp xúc gì, nàng ta hạ độc bằng cách nào?
“Vân phi hiểu lầm rồi, một phi tử nhỏ bé như ta, sao có năng lực lớn vậy chứ? Ta chẳng qua chỉ là khá quen thân với Hỷ công công, có biết đôi chút về phương thuốc của nương nương mà thôi. Cô bé là người của ta, đừng có mà động chạm tới cô bé. Tạm biệt nha, cô cứ từ từ mà nghiên cứu đi, ta phải đi trước đây!”
Tiểu Tiểu đắc ý cười, kéo tay Điểm Điểm từ từ rời khỏi, chúng phi tử nhìn ba người dần dần đi xa kia, đều đang tính toán gì đó…
“Nương nương, bệnh của người là dùng phương thuốc gì thế…thần bí như vậy?”
Thiến chiêu nghi đúng lúc muốn đi bái phỏng Liên phi, nàng ta tò mò hỏi. Thật sự không biết đấy là phương thuốc gì, nhưng nàng ta rất muốn biết, phương thuốc đó thật sự tốt lắm hay sao? Bằng không sao bệnh của Vân phi lại khỏi nhanh thế kia.
“…Cũng chỉ là thuốc thông thường thôi. Sức khỏe bổn cung vẫn chưa đỡ hẳn, có hơi mệt rồi. Mọi người đi làm việc của mình cả đi, bổn cung về trước đây.”
Không muốn lãng phí thời gian với bọn họ thêm nữa, Vân phi vội vã rời khỏi. Tranh Nhi đi theo phia sau. nhìn con cá vẫn đang trôi nổi trong nước kia, trong lòng buồn bực không thôi: Nó thật sự còn có thể sống nổi hay sao?
“Nương nương, nương nương!” Sau khi về Vân Tiêu cung, Tranh Nhi gọi.
“Tức chết ta rồi, chuyện đó đã nói là không được truyền ra ngoài, sao nàng ta có thể biết được, sao nàng ta có thể biết được cơ chứ?”
Vân phi tức tối đi lại trong phòng, sao có thể để người ngoài biết được chứ? Một khi truyền ra ngoài, sau này làm sao mình còn chỗ đứng trong cung nữa?
“Đem nước đến, bổn cung phải súc miệng, phải tiếp tục súc miệng, tiếp tục súc miệng!”
________________________
Chú thích:
(1) Quan mới nhậm chức thiêu ba ngọn lửa (新官上任三把火: Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa) : Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, thời ba nước phân tranh, khi Gia Cát Lượng làm quân sư cho Lưu Bị. Trong một đoạn thời gian ngắn đã liên tục ba lần dùng hỏa công đánh chiếm quân Tào Tháo. Lần đầu là hỏa thiêu sườn núi Bác Vọng Pha, khiến 10 vạn tinh binh do Hạ Hầu Đôn thống lĩnh chết cháy không biết bao nhiêu mà kể. Lần thứ hai là ở Tân Dã, dùng hỏa công, Tào Nhân bỏ chạy trối chết, 10 vạn đại quân đều bị diệt. Lần thứ ba là hỏa thiêu Xích Bích, trăm vạn tào binh thảm bại, cuối cùng bỏ chạy cùng Tào Tháo chỉ còn đúng 27 người. Khi ấy, mọi người gọi ba trận hỏa thiêu này là “Gia Cát Lượng thượng nhâm tam bả hỏa”. Truyền lại về sau thành câu cửa miệng là “Tân quan thượng nhâm tam bả hỏa”.
Tục ngữ nói “Tân quan thượng nhâm tam hỏa” ý nói là quan viên mới nhận chức, ban đầu có chút quyền hành, trước tiên phải thực hiên hai, ba việc có ích cho dân chúng. Hàm ý rằng sau này có làm được chuyện tốt cho dân chúng hay không thì không biết trước được, nhưng trước mắt cứ cho dân chúng thấy được lợi ích đã. “Ba ngọn lửa bừng bừng” ở đây là so sánh với ba lợi ích đầu tiên, giống như đốt lên ba đống lửa để người khác chú ý, vừa có thanh vừa có sắc. Đây cũng là việc mà các huyện lệnh từ thời xưa thường làm, lâu dần thành câu tục ngữ cửa miệng.
Và theo như truyền thuyết của Trung Quốc nói rằng, những vị quan có tam bả hỏa trên người yêu ma quỷ quái rất sợ đến gần, vì khi đến gần sẽ bị những ngọn lửa kia đốt cháy.
…..nghe bọn họ nói thế, người biết thì xem như là Hoàng thượng có duyên với đứa trẻ kia, người không biết thì còn tưởng đó là con riêng của Hoàng thượng nữa đấy?….
__________________________
Nước được bưng lên, Vân phi lần lượt súc miệng, nhưng có súc thế nào đi nữa thì trong miệng vẫn cảm nhận được cái vị khai kia…
“Tại sao? Tại sao trong miệng ta vẫn có cái vị kia cơ chứ? Ai có thể nói cho ta, ai có thể nói cho ta biết nguyên nhân được không…” Sự kiêu căng lúc đầu sớm đã chẳng còn, Vân phi đầy vẻ tuyệt vọng nhìn hai người bên cạnh, một người là thiếp thân cung nữ của ả, một người là thiếp thân ma ma.
“Nương nương, đừng như vậy, không còn mùi gì nữa đâu, là do tâm lý người nghĩ vậy thôi…” Kiều ma ma đi lên phía trước, đỡ lấy thân thể đang chực ngã của Vân phi, nói lời an ủi.
“Nương nương nói chí phải. Nhưng chỉ làm như vậy thôi thì chưa đủ, đối với Tiên phi phải ân uy tịnh thi (1), chỉ cần thu phục được nàng ta, đã có lời nói trước đó của Hoàng thượng, thì chủ nhân của hậu cung chính là nương nương rồi…” Ma ma đứng bên nhắc nhở.
Vân phi bật cười ha ha:
“Tốt, Tranh Nhi, những lời ban nãy ngươi nghe rõ rồi chứ? Bây giờ bổn cung muốn đi bái phỏng Liên phi tỷ tỷ, đến đây giúp bổn cung trang điểm một chút đi!”
Nửa canh giờ sau, phỏng chừng là Thiến chiêu nghi kia vẫn còn chưa rời đi, thì Vân phi đã xuất phát rồi. Bên chỗ Tiên phi kia tạm thời vẫn chưa gấp, phải đi báo tin cho Liên phi mới được.
………………….
“Tỷ tỷ, gần đây sức khỏe của tỷ ra sao rồi?” Vừa vào cung môn, Vân phi nhìn thấy hai người đang nói chuyện, ả quan tâm hỏi.
“Hơ, Vân phi muội muội đến đấy à. Là ngọn gió nào thổi muội đến đây vậy, Liên Hoa cung của tỷ tỷ hôm nay đúng là khách quý không dứt!”
Liên