Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343154
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3154 lượt.
át nhắm mắt lại, đây cũng là thủ đoạn thường thấy trong hậu cung, đối với những người không ưa thích, có thể để nàng ta đợi bên ngoài một thời gian, đợi đến khi nào tâm tình của mình tốt lên, rồi mới gặp nàng ta. Như vậy, cũng có thể ra uy với nàng ta, để nàng ta biết sự lợi hại của mình.
……………….
Uyển Nhi dẫn đầu, nhẹ nhàng đi ra ngoài phòng, thấy ba người đứng trong viện, nhưng ba người ăn mặc khác nhau, đủ loại sắc màu. Người phía ngoài cùng bà biết, chính là Hoa phi trước kia, nay là cung nữ Hoa Nguyên, một thân trang phục cung nữ màu hồng nhạt, đầu tóc được búi lên gọn gàng, tóc búi chính là kiểu tóc Cát tường mà cung nữ thường búi, cũng là xin sự may mắn cho chủ tử của mình; người đứng chính giữa kia chắc là Tiên phi rồi, nàng ta một thân áo váy màu vàng nhạt, bên trên có thêu một bức Mẫu Đơn đồ sang quý, một chiếc đai lưng tơ vàng cùng màu buộc ở hông, làm tôn thêm vẻ mảnh mai thon gọn cho phần eo. Trên mặt trang điểm không đậm, nhìn không tệ, không phải nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng là một giai nhân diễm sắc. Nhìn ngắm tỉ mỉ, chỉ thấy dưới búi tóc kiểu Lục tuyết hàm phương, mặt hồng như hoa đào, mày liễu thanh mảnh, mắt sáng ngời như ánh sao, môi đỏ thắm như anh đào…đúng là càng ngắm càng thấy đẹp, nhất là hai mắt linh động kia, không khỏi khiến cho người ta càng muốn hiểu về nàng ta hơn.
“Nương nương, con nói hôm nay người rất xinh đẹp mà người còn không tin, người xem ma ma kia ngắm đến ngẩn người luôn rồi kìa…” Giọng nói trẻ con non nớt truyền tới, Uyển Nhi vội hoàn hồn lại, ngượng ngùng cười nói:
“Mời Tiên phi nương nương hãy đợi chốc lát, Thái hậu vẫn còn đang nghỉ ngơi!”
“Thái hậu còn đang nghỉ ngơi à?” Điểm Điểm ngẩng đầu lên, thắc mắc hỏi: “Nương nương, nếu Thái hậu đang nghỉ ngơi, thế thì vội vàng bảo nương nương tới làm gì? Đáng lẽ bà ấy nghỉ ngơi xong rồi mới kêu chúng ta tới chứ!”
“Cái này…” Uyển Nhi cúi người xuống, nhìn tiểu cung nữ một thân y phục màu đỏ này, tuy cái mà cô bé mặc không phải là cung trang, nhưng chất liệu y phục không tồi, vừa nhìn là biết rất được chiều chuộng. Trên đầu cô bé búi hai búi tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu, mỗi cái đều dùng một sợi dây lụa đỏ lớn để buộc lại, còn thắt hai cái nơ bướm xinh đẹp nữa, giữa hai hàng lông mày, cũng điểm lên một cái chấm đỏ tròn tròn, là ‘mỹ nhân chí’ mà trẻ con thích chấm lên. Trên khuôn mặt mũm mĩm, hai con mắt mang vẻ lanh lợi sáng long lanh, cái miệng nhỏ hồng vểnh lên, cho thấy tâm tình lúc này của cô bé không được vui cho lắm…
“Nương nương mới vừa nghỉ ngơi không lâu trước đó, cô bé cũng biết đấy, tuổi tác Thái hậu đã cao, đương nhiên phải nghỉ ngơi cho thật tốt rồi.” Uyển Nhi sờ lên khuôn mặt mũm mĩm của Điểm Điểm một cái, vui vẻ giải thích.
“Ồ, thế thì con và nương nương ra về trước đây, đợi Thái hậu thức dậy thì người lại kêu con và nương nương là được rồi.” Điểm Điểm gật gật đầu, rất thiện ý mà đề nghị.
“Cái này…” Thế này mà cũng nói được à? Uyển Nhi nhìn về phía Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười nói: “Vẫn là Điểm Điểm thông minh, cách này hay, chúng ta ra trở về trước đi!”
Thế mà Tiên phi cũng tán đồng cho được? Bọn họ mà đi hết, bà trở về phải ăn nói ra sao với Thái hậu đây? Uyển Nhi mang ánh mắt cầu cứu mà liếc về phía Hoa Nguyên, Hoa Nguyên thì lại làm như không nhìn thấy, mà Tiên phi và Điểm Điểm lại dắt tay nhau chuẩn bị đi.
“Nương nương đợi chút, nô tỳ vào trong xem thử Thái hậu đã thức dậy hay chưa!” Không thể để bọn họ đi được! Uyển Nhi vội vã ngăn lại mà nói.
“Ha ha…” Ở cửa viện có người bật cười, vừa nghe thấy, Tiểu Tiểu và Điểm Điểm quay đầu lại, nhìn thấy Lân vương đúng lúc đang đi vào, Tiểu Tiểu hơi ngây ra, mà Điểm Điểm đứng bên thì lập tức ngoảnh đầu đi, trực tiếp làm lơ ‘Thúc thúc xấu xa’ đã từng đánh mẹ của bé này.
Lân vương thấy Tiểu Tiểu quay đầu lại, vẻ mặt kinh diễm mà nhìn cô gái đang ngây ra kia, mấy lần gặp nàng lúc trước, chỉ cảm thấy cũng được thôi, nhưng hôm nay hình như nàng trang điểm đẹp đẽ một phen, người thật đúng là xinh đẹp. Mấu chốt là gương mặt của nàng, sớm đã chẳng còn dấu vết gì nữa, chẳng trách nàng không hề do dự mà quẳng luôn thuốc trị thương mà mình tặng, hóa ra thuốc của nàng càng hữu dụng hơn.
Đã lâu hắn không tới thăm Thái hậu rồi, hắn ở trong Ngự thư phòng có người nói nàng bị gọi tới đây, liền vội vã tìm một lý do mà lẻn ra ngoài. Không ngờ còn chưa vào viện mà đã nghe nàng bị làm khó, vừa định lộ diện giúp nàng giải vây, lại nghe thấy lời đối thoại của Điểm Điểm và nàng, hai người thật đúng là gan to tày trời. Bọn họ làm như vậy, nếu để người khác lấy đây làm lỗi, thì đó là ngay đến Thái hậu mà cũng chẳng xem ra gì.
“Lân vương, ngài cũng đến rồi à, nô tỳ sẽ vào bẩm báo với Thái hậu ngay!” Uyển Nhi nhìn thấy Lân vương, cao hứng nói.
“Không gấp! Sức khỏe mẫu hậu không tốt, cứ để người nghỉ ngơi một lát trước đi. Đây là lần đầu tiên Tiên phi nương nương đến Vĩnh Phúc cung của mẫu hậu nhỉ, bổn vương dẫn nàng ấy đi dạo trước đã.” Lân vương mỉm cười một cái, trong lòng Uyển Nhi khổ sở vạn phần, nàng ta lại chẳng phải nương tử của ngài