Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343155

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3155 lượt.

họ hoặc là có được, hoặc là hủy nó đi…
“Được thôi, Điểm Điểm cũng sẽ theo ta đến đó. Nhưng mà, Điểm Điểm con phải nghe lời đó, không được chạy lung tung nói năng bậy bạ, không được gây họa khắp nơi, mẹ bảo con làm gì thì con làm nấy, biết chưa?” Tiểu Tiểu nghiêm khắc cảnh cáo, Điểm Điểm vội gật đầu đồng ý. Bé đồng ý thì nhanh, nhưng khi đến đó bé thật sự sẽ làm theo những gì mình đã hứa hay sao? Tiểu Tiểu rất là hoài nghi bé.
***
“Dì, sự thật chính là như vậy. Tâm Liên nghe chúng tỷ muội nói, khi ấy Hoàng thượng và Sóc vương, Lân vương cũng có mặt nữa đó?” Liên phi sửa soạn ra cửa, chỉ vì muốn gặp người dì là Thái hậu, cũng muốn xả giận cho khuôn mặt của mình. Lúc nói chuyện, trên mặt ả ta vẫn luôn che đậy bằng một cái khăn màu hồng nhạt, cái lộ ra bên ngoài, chỉ có cặp mắt giảo hoạt kia.
“Trong cung mà lại xảy ra loại chuyện này à? Không phải chúng phi tử khi mới nhập cung đều đã được ma ma giảng giải qua rồi sao? Mấy chuyện này hẳn là bọn họ phải biết chứ, chẳng lẽ nàng ta còn chưa biết hay sao?” Thái hậu tức giận nói: “Cái này…cái này đúng là làm nhục mặt mũi hoàng thất mà. Vu tướng làm thế nào mà lại có thể nuôi dạy ra một đứa con gái không biết liêm sỉ như vậy chứ?”
“Dì, Hoàng thượng đã giao chuyện này cho con và Vân phi muội muội xử lý rồi, nhưng cái bản cung quy này đúng là có hơi khó, dì nói…” Liên phi ngoan ngoãn nhu thuận mà nhìn Thái hậu, ả biết Thái hậu ghét nhất chính là loại con gái này, để Thái hậu xử phạt thì sẽ còn nặng hơn là mình xử nàng ta.
“Tâm Liên chớ lo, chuyện này trong lòng ai gia tự có tính toán, nhưng sao đột nhiên con lại trúng độc vậy? Cứ như vậy mà để Vân phi phân quyền lợi với con, sau này muốn thu hồi lại thì sẽ hơi khó…” Thái hậu trách cứ mà nhìn Liên phi, trong lòng Liên phi khổ sở, bị thu quyền lực, trong lòng ả còn khó chịu hơn ai hết: “Dì, Tâm Liên cũng không biết chuyện này là sao cả. Hôm đó, chẳng qua Tâm Liên cũng chỉ là đi bái phỏng Tiên phi thôi, còn tốt bụng mà tặng cho nàng ta một chậu hoa hồng Kim Ngân, ngày thứ hai thì bị trúng độc một cách khó hiểu, đã gọi thái y đến, thái y nghiên cứu cả nửa ngày, mãi đến bây giờ trên mặt vẫn như vậy…”
Ý của Liên phi, làm sao Thái hậu lại không hiểu cho được? Chuyện này bà cũng đã từng nói rồi, không quản chuyện hậu cung không có nghĩa là cái gì cũng không biết, nhưng những chuyện không có chứng cứ, bà cũng không thể ra mặt giúp Liên phi.
“Tâm Liên à, ý của con dì hiểu, nhưng nghi ngờ thì vẫn chỉ là nghi ngờ, chuyện trong cung, phải chắc chắn thì mới được. Nếu như không có chứng cứ xác thực, thì đừng nên nói ra, hôm qua nghe nói Vân phi lại đến thăm con, phải không?”
Thái hậu cầm chuỗi phật châu trên bàn, gảy từng hạt từng hạt, hai mắt nhắm lại, dáng vẻ từ bi.






Trên bức tường chính giữa phòng, có treo một bức tranh Quan Âm vẻ mặt từ bi, hai mắt ngậm cười, trên chiếc bàn bên cạnh bức tranh Quan Âm, bày đủ mọi loại hoa quả, bánh trái. Trong ba cái lư hương to bự, cắm đầy nhang mà không lâu trước mới thắp lên, mùi nhang thoang thoảng tản mác trong không khí, mùi hương không nặng, ngược lại khiến cho người ta cảm thấy dễ ngửi.
“Phải đó, ả ta cùng với Thiến chiêu nghi một trước một sau mà đến, ả ta cũng tới để hỏi Tâm Liên chuyện của Tiên phi phải xử lý ra sao. Dì, dì nói có lạ hay không, chính tại ngày thứ hai sau khi Tâm Liên trúng độc, Vân phi…chuyện đó, người sáng mắt vừa nhìn là biết ngay Vân phi muốn hãm hại Tiên phi, nhưng Hoàng thượng lại không truy cứu trách nhiệm của Vân phi, mà sang ngày thứ hai thì Vân phi bắt đầu bị đau bụng, bán sống bán chết. Mà hôm qua, mấy ả kia đều biết Hoàng thượng muốn đến Ngự hoa viên, cho nên đều đến đó đợi Hoàng thượng. Mà Hoàng thượng bỗng dưng lại tuyên bố là muốn để Vân phi giúp đỡ con quản hậu cung. Tiếp đó thì xảy ra chuyện bắt cá của Tiên phi, Vân phi lại đến bái phỏng con, ra khỏi bên chỗ của con thì lại đi tìm Tiên phi, hồi cung thì liền bị rắn cắn…”
Nói đến Vân phi, trên mặt Liên phi lộ ra biểu tình vừa giải hận vừa cao hứng, ngoài ra còn mang theo vẻ hơi bất an. Ả là phi tử của Hoàng thượng, ả không hi vọng bất kì người nào có thể bá chiếm sự chú ý của Hoàng thượng, Vân phi cũng vậy, Tiên phi cũng thế, đều là tình địch của ả. Tình địch xảy ra chuyện, ả mừng còn không kịp, có chút vui sướng khi người khác gặp họa thì cũng là điều khó tránh.
“Ừm, ai gia biết rồi. Tâm Liên, lát nữa ai gia sẽ gọi Tiên phi tới đây, chuyện kia ai gia sẽ xử lý. Con có ở đây cùng đợi hay không?” Thái hậu đau lòng mà nhìn Tâm Liên, một khuôn mặt đẹp đẽ thế kia mà nay…
“Dì, con nên về trước thì hơn, Tâm Liên không muốn đụng mặt nàng ta.” Liên phi vội vã từ chối, đối với Tiên phi, ả cảm thấy đúng là đau đầu, bây giờ mặt của mình vẫn chưa khỏi, ả thật không muốn lại thêm mấy thứ bệnh gì đó nữa.
“Nương nương, Tiên phi đến rồi!” Một tiểu cung nữ đi vào, sau khi nhẹ giọng nói với Uyển Nhi xong, Uyển Nhi mới lên tiếng làm gián đoạn suy nghĩ của Thái hậu.
“Ừm, bổn cung đang nghỉ ngơi!” Thái hậu dứt kho