Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3096 lượt.
ng thượng nói xấu ả, Hoàng thượng sẽ không đến thăm ả nữa, nhưng giờ xem ra, Hoàng thượng không bỏ rơi ả, trong lòng Hoàng thượng vẫn còn có ả.
“Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau đi gọi Tranh Nhi và Kiều ma ma đến đây, nhanh chóng tranh điểm cho bổn cung!” Kinh ngạc xong kiền trở nên mừng rỡ, Vân phi lại khôi phục lại sự tự tin, kiêu ngạo trước kia!
Bận rộn một hồi, tuy rằng thời gian vội vàng, nhưng lúc Hoàng thượng đến, Vân phi sớm đã trang điểm xinh đẹp động lòng người. Hoàng thượng đích thân dìu ả đứng dậy, nhìn Vân phi thiên kiều bách mị, mềm tận xương tủy, Hoàng thượng cảm thán lần nữa: Tại sao đều là nữ nhân, đều là phi tử của trẫm, khoảng cách giữa hai người lại xa đến thế cơ chứ? Hậu cung của hắn, nữ nhân kiểu gì mà chẳng có, nhưng người dám xung đột với hắn, dám để hắn làm môn thần thì chỉ có một mình nàng!
“Hoàng thượng, thần thiếp cứ nghĩ là Hoàng thượng sẽ không ghé thăm thần thiếp nữa.”
Trong mắt nặn ra hai giọt lệ nóng, Vân phi ấm ức nhìn Hoàng thượng.
“Ái phi, sao có thể chứ? Gần đây sức khỏe ái phi sao rồi? Trẫm vẫn luôn bận rộn công vụ, không có bao nhiêu thời gian đến đây bồi ái phi và Nặc Nhi, là sơ sót của trẫm.” Hoàng thượng than nhẹ một tiếng, Nặc Nhi, ngày mai, ngày mốt sắp phải…
“Hoàng thượng, thần thiếp biết Hoàng thượng rất bận, thần thiếp không cầu Hoàng thường thường xuyên ở bên thần thiếp, chỉ cần Hoàng thượng nhớ đến thần thiếp là tốt rồi!”
Vân phi nhìn về phía Hoàng thượng, ra vẻ thấu tình đạt lý, trong lòng Hoàng thượng cười lạnh, ngoài mặt thì lại cưng chiều bật cười:
“Vẫn là ái phi thấu tình đạt lý, trẫm hơi bận một chút, nhưng sao có thể quên ái phi chứ?”
Ái phi, nghĩ tới lời mà nữ nhân kia nói hôm ấy, hình như cũng đúng. Gọi ái phi, ở hậu cung vĩnh viễn không gọi sai, bọn họ đều cảm thấy đây chính là gọi mình, đều sẽ cao hứng mà hớn hở mặt mày, chỉ có nữ nhân kia ngoại lệ.
Hắn đang làm gì vậy? Sao lại nhớ đến nàng nữa rồi? Không phải đã nói là sẽ không nghĩ tới nàng nữa hay sao? Nét mặt Hoàng thượng lạnh đi, nhìn Vân phi đang ra sức đá mắt với hắn rồi cười nói:
“Ái phi, đêm đã khuya, trẫm mệt rồi!” Mệt mỏi đi vào trong phòng, Vân phi vội theo vào, cẩn thận cởi từng cái áo giúp Hoàng thượng, thân thể cường tráng của Hoàng thượng từ từ lộ ra.
Thật sự có hơi mệt một chút, tối qua hắn căn bản không nghỉ ngơi cho đàng hoàng, nằm trên giường, nhìn Vân phi quyến rũ cởi y phục vốn đã chẳng nhiều, nhìn ả lấy lòng tiến đến trước mặt mình, bộ ngực hữu ý vô tình mà cọ lên người mình, tận đáy lòng Hoàng thượng bỗng cảm thấy uể oải.
“Hoàng thượng, ngài sao vậy? Là thần thiếp…” Đột nhiên nhìn thấy ánh mắt chán ghét của Hoàng thượng, trong mắt Vân phi lộ ra vẻ tổn thương, cúi đầu nhìn thân thể không chút dấu vết, vẫn trắng như cũ của mình, Hoàng thượng vẫn chưa vuốt ve thân thể của ả…
“Ái phi, trẫm không sao!” Lật người một cái, tay Hoàng thượng không chút thương tiếc mà vuốt ve trên người ả, thô bạo cướp đoạt sự ngọt ngào của ả, chẳng có bao nhiêu dịu dàng, nhưng lại mang theo sự cuồng dã trước nay chưa từng có.
Từng tiếng rên rỉ truyền ra từ trong căn phòng đã đóng chặt cửa, Hỷ công công mỉm cười:
“Ngươi, ngươi ở đây hầu hạ, những người khác, đều cách xa một chút.”
Hai cung nữ bị lưu lại đều đỏ mặt cúi đầu, chỉ riêng âm thanh truyền ra bên ngoài thôi đã đủ khiến cho người ta mắt đỏ tim đập rồi, bọn họ đều là cô nương chưa trải qua chuyện đời, bình thường chỉ nhìn vị Hoàng thượng tuấn mỹ vô song kia một cái thôi, bọn họ đều sẽ hưng phấn đến tận mấy ngày lận.
Những người được căn dặn là cách xa nơi này đều đi ra ngoài viện, vừa đến cửa Vân Tiêu cung, cửa trong phòng đột nhiên bị mở ra, Hoàng thượng tức tối khoác một chiếc áo ngoài, gọi:
“Thay áo!”
Hỷ công công trong lòng cả kinh, vội vã theo Hoàng thượng đi vào, chỉ thấy Vân phi co quắp ở chân giường, toàn thân đều bao bọc chặt chẽ, vẻ mặt Hoàng thượng lạnh như băng đá, kẻ ngốc cũng đoán ra được rằng lúc hai người đang bận rộn chắc đã xảy ra chuyện gì rồi.
Nhưng là chuyện gì thì Hỷ công công không dám hỏi, ông vội vàng cùng với hai tiểu cung nữ hầu hạ Hoàng thượng mặc áo, không dám nhìn Vân phi ở bên thêm lần nào nữa.
“Hoàng thượng, thần thiếp cũng không biết là chuyện gì nữa, Hoàng thượng, thần thiếp…”
Vân phi run rẩy giải thích, lúc trước, khi hai người hoan ái chưa từng xảy ra chuyện như vậy, bây giờ sao lại…
“Đến Nhã các!”
Hoàng thượng không an ủi Vân phi, hạ lệnh một cách vô tình.
Nhã các, là nơi ở của Vân Vũ Nhan, cũng là cung điện gần Vân Tiêu cung nhất, đau lòng nhìn hình bóng vô tình đang đi xa dần kia, Tranh Nhi và Kiều ma ma chạy vào, nhìn Vân phi hai mắt thẫn thờ, lo lắng hỏi:
“Nương nương, người sao vậy, đây là…”
Nô tài, đều có liên quan chặt chẽ với chủ tử, chuyện Hoàng thượng ngủ lại Vân Tiêu cung bỗng giận dữ bỏ đi, nếu như truyền ra ngoài, không chỉ riêng nương nương, ngay đến nô tài của cả Vân Tiêu cung này cũng sẽ không ngóc đầu lên nổi. Huống hồ, lần này Hoàng thượng không chỉ giận dữ bỏ đi, mà còn trực tiếp rời khỏi nơi này, đến c