Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3571 lượt.
hông có lời nào muốn nói với Lân vương. Thật sự không còn sớm nữa, ta phải hồi cung rồi, muộn nữa để bị bắt được thì không hay…” Tiểu Tiểu lùi sau một bước, nàng sợ lắm, thật sự rất sợ, nếu như là Sóc vương, nàng sẽ có cách khống chế, bởi vì tên Sóc vương đó rất đáng ghét, nàng không thích hắn. Nhưng cái người hiện tại này không phải là Sóc vương, là Lân vương, là người đàn ông mà nàng để ý, thậm chí có thể là đã yêu.
“Mẹ, Điểm Điểm ra ngoài trước đây.” Điểm Điểm rất không có lòng thông cảm mà chạy ra ngoài, lúc sắp đi, nó cười còn tươi hơn cả đóa hoa mùa xuân, nụ cười của thằng bé nàng rất hiểu, bé thích Lân vương, cho nên mới yên tâm mà giao mẹ của bé cho Lân vương.
“Điểm Điểm…” Vội đuổi theo cái hình bóng nhỏ bé đang chạy ra ngoài kia, nhưng chỉ đi được một bước, người đã bị rơi vào trong một cái ôm ấm áp. Mùi hương nam tính quen thuộc truyền đến, còn có khí nóng mà hắn phả lên trên mặt nàng nữa, một cỗ nhiệt lưu xẹt qua trong lòng Tiểu Tiểu, nàng không biết, nàng lại muốn hắn đến vậy.
Nhìn lông mi nàng rung rung, còn có ánh mắt mê mang kia nữa, Lân vương cười vừa lòng, đôi môi đỏ kiều diễm kia ở ngay trước mắt hắn, hắn muốn nếm thử, nhưng bây giờ vẫn chưa được, vẫn còn chuyện quan trọng hơn nữa muốn hỏi cho rõ.
“Nàng rất thân với Tiểu Tiểu sao? Nàng từng gặp nàng ấy?” Lân vương nhướn mày, cái tay đang ôm lấy eo nàng vẫn không buông lỏng, thân thể hai người dán chặt lại với nhau, tư thế mờ ám. Biết nàng là Tiểu Tiểu rồi, cái tiếng ‘Tiên phi’ hoặc là ‘nương nương’ kia hắn không tài nào gọi được, nàng là nữ nhân của mình, ai cũng không được cướp nàng đi.
“Tiểu Tiểu à, gặp mấy lần, khá thân…” Tiểu Tiểu không biết tại sao đột nhiên hắn lại hỏi như vậy, cũng không biết hắn đã biết được những gì, nàng chỉ đành trả lời qua loa với hắn. Hơn nữa, nàng cũng không coi như là nói dối, nàng vốn chính là Tiểu Tiểu, đương nhiên là quen thân rồi.
“Thế Điểm Điểm thì sao? Thằng bé là con của Tiểu Tiểu, không phải con ruột của nàng à?” Lửa giận trong lòng Lân vương càng sâu, tại sao ban nãy nàng không thừa nhận? Tại sao nàng lại không tin tưởng hắn một chút nào vậy?
“Điểm Điểm là đứa con Tiểu Tiểu sinh ra, không phải do Thủy Tiên sinh!”
Mỗi một câu nói ra, khí tức của hắn đều phả lên mặt nàng, Tiểu Tiểu đỏ hết cả mặt, khuôn mặt nàng chẳng hề xuất chúng gì, lông mày thô thiển, da ngăm đen, cái mũi nhỏ, đôi môi bị nàng tô vẽ đỏ chói, những cái này hợp lại vốn là một gương mặt hết sức tầm thường, nhưng bởi vì cặp mắt chớp chớp kia, tuy mê mang nhưng vẫn rất mê người, khiến cho cả khuôn mặt đều trở nên xinh hơn.
Nàng rất thông minh, nàng biết làm thế nào để che giấu vẻ xinh đẹp của mình, nàng như thế này, nếu như không phải Điểm Điểm nhận ra, hôm đó có đánh chết hắn hắn cũng không tin đấy là nàng. Trừ phi, nàng có thể ngả vào trong lòng hắn, để hắn cảm nhận một chút.
Sao nàng vẫn không chịu thẳng thắn với mình chứ? Lân vương than nhẹ một tiếng, nàng vẫn đang giả ngây với mình? Hắn rất muốn biết, nếu như bây giờ khi nói với nàng, rằng Điểm Điểm đã nói hết mọi chuyện với mình rồi, nàng sẽ có biểu tình gì đây?
“Ưm…ngài….” Không nói lời dư thừa với nàng nữa, có một số người chưa đến Hoàng Hà thì chưa từ bỏ, muốn hồi cung hả? Đợi kiếp sau đi nhé, nàng ra rất đúng lúc, hồi phục lại diện mạo ban đầu thì cho dù là Hoàng thượng cũng không nhận ra được.
Làn môi ấm nóng ập tới, ánh mắt kinh ngạc trợn to phản kháng, sao Lân vương có thể như vậy được, nàng là Tiên phi đấy? Là phi tử của Hoàng thượng, cũng coi như là chị dâu của hắn, hắn cư xử với mình như vậy có được coi là…
Bàn tay chống cự kia chẳng có tác dụng gì đối với Lân vương, một cái điểm sau lưng khiến cái tay đang khua loạn xạ của Tiểu Tiểu dừng lại, nàng không thể tin được mà nhìn người đàn ông trước mắt, hắn muốn làm gì? Sao hắn cũng học được mấy chiêu mà mình dùng để đối phó với đàn ông vậy? Sự bất an mạnh mẽ cứ từ từ xâm chiếm nàng, không biết từ lúc nào, hình như nàng đã chọc giận hắn rồi.
“Nhắm mắt lại!” Đôi mắt trợn to kia khiến cho Lân vương tức giận, hắn bực bội nói, môi lần nữa ập tới, ngang ngược hôn lên cô gái không ngoan này.
Hu hu…miệng đau quá, Tiểu Tiểu ai oán trong lòng, cho dù lúc trước trúng xuân dược của nàng, Lân vương cũng chưa từng đối xử thô bạo với nàng như vậy đâu đó! Rốt cuộc hôm nay hắn bị sao vậy, sao tự dưng lại trở nên không dịu dàng tí nào hết vậy.
Thân thể đột nhiên nhấc bổng, Tiểu Tiểu bị Lân vương bế lên, ánh mắt hắn không rời khỏi nàng, trong mắt lúc này không còn sự phẫn nộ như ban nãy nữa, chỉ có một mảnh tình nồng ý đượm. Trong lòng Tiểu Tiểu khẩn trương, không cần nghĩ cũng biết hắn muốn làm gì, trước giờ nàng là kẻ ăn mềm không ăn cứng, nếu như hắn vẫn dùng cái giọng điệu quái gở như lúc nãy để đối đãi nàng, nàng sẽ dùng hết sức để phản kích lại hắn, nhưng bây giờ bỗng dưng hắn lại trở nên dịu dàng, nhiệt tình như vậy, sao nàng có thể cự tuyệt hắn được chứ?
Sự mềm mại sau người đã nhắc nhở nàng, giờ đây nàng đã nằm thẳng n