Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3092 lượt.
ghi có thể Tiên phi nương nương đã xảy ra chuyện rồi!”
“Cái gì, Tiên phi nương nương xảy ra chuyện?” Sao có thể được chứ? Tiên phi nương nương làm sao có thể xảy ra chuyện được cơ chứ? Cái người tinh ranh cổ quái, quỷ kế đa đoan như nàng ấy thế kia, không thể nào!
Hỷ công công lo lắng nghĩ, giờ đây âm thanh trong phòng dần dần nhỏ lại.
Hỷ công công vội đi đến trước cửa đợi Hoàng thượng dặn dò vào thay áo cho Hoàng thượng, nhưng đợi rất lâu, vẫn không nghe thấy âm thanh của Hoàng thượng.
Tối hôm đó, lần đầu tiên Hoàng thượng ngủ lại tại cung của phi tử, Vân Tiệp dư cũng bởi vì được thị tẩm đêm đó mà trực tiếp thăng làm Chiêu nghi, trở thành niềm hâm mộ của một đám người trong cung. Đương nhiên, đây là những chuyện sau này.
Cuối cùng thì Hoàng thượng cũng ngủ, Hỷ công công mới thấp thỏm không yên mà chạy tới chỗ Lâm Tiên cung. Trong Lâm Tiên cung vẫn giống như lúc thường, ngoại trừ trong phòng chính vẫn còn thắp đèn, thì những nơi khác đều là một mảnh tối om.
“Hỷ công công?” Lúc Tiểu Quý tử ở trước cửa dẫn Hỷ công công đi vào, Hoa Nguyên kinh hãi chạy tới đón: “Hỷ công công, sao ông lại tới đây, Hoàng thượng cũng đến à?”
“Hoàng thượng đã yên giấc rồi. Hoa Nguyên, Tiên phi nương nương đâu? Xảy ra chuyện gì sao?” Hỷ công công bất an liếc nhìn bên trong một cái, Hoa Nguyên cười nói:
“Hỷ công công, đa tạ ông đã nhớ tới, nương nương đã yên giấc rồi, không…có gì hết!”
Đột nhiên Từ ma ma than thở một tiếng: “Nương nương, người ở bên ngoài phải mạnh khỏe đấy, ngày mai nhất định phải mau trở về, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện…trong cung, không có ai thật lòng quan tâm đến người đâu. Ngoài cung, người nhà của người, cũng chưa chắc thật lòng quan tâm người, người chỉ có bản thân người, phải biết tự chăm sóc lấy chính mình…”
Nói đoạn, bà đứng dậy, thổi tắt ngọn đèn mờ ngoài sảnh, trong phòng bỗng chốc là một mảnh tối om.
Trong bóng tối, thấp thoáng vẫn còn nghe thấy tiếng hít thở của hai người, hai người mở to mắt, cùng nhau đợi vị chủ tử về muộn kia…
***
Một đêm không ngủ, lúc trời tờ mờ sáng, bên ngoài tẩm thất truyền đến tiếng gõ cửa khẽ khàng, quản gia bất an đứng bên ngoài, đợi Vương gia dặn dò.
Bận cả đêm, Lân vương vừa mới chợp mắt liền trở mình, với tay một cái, xúc cảm quen thuộc khiến cho khóe miệng hắn khẽ nhếch lên. Vốn muốn cứ như vậy mà ngủ tiếp, nhưng tiếng gõ cửa bên ngoài càng nhiều, bực dọc mở mắt ra, Lân vương giúp người trong lòng đắp lại chăn rồi mới nói:
“Vào!”
Biết trong phòng Lân vương có người, quản gia không để nha hoàn theo vào, ông ta cúi đầu sợ sệt đứng trước cửa, nhỏ tiếng nói:
“Vương gia, nên rửa mặt lên triều rồi!”
Bình thường giờ này, Lân vương đều tự mình thức dậy, cũng chẳng cần quản gia đích thân đến đây xin chỉ thị.
“Lên triều? Bổn vương thân thể không khỏe, kêu người nói một tiếng, ngày mai hãy đi!” Lân vương hơi nhăn mày, bây giờ hắn thật không dám rời đi, vẫn còn chưa tính xong nợ với nàng cơ mà.
“Vâng…” Quản gia quan tâm nhìn Lân vương một cái, tinh thần sung mãn như ngài ấy làm gì có tí ti dấu hiệu nào bị bệnh đâu chứ, nhưng ông cũng chẳng dám nói gì, mấy nha hoàn hôm đó chính là cảnh cáo tốt nhất.
“Tối qua Điểm Điểm vẫn nghe lời chứ?” Nhướn mày lên, Lân vương che lấy giai nhân phía trong, nhìn nàng, đột nhiên nhớ đến đứa trẻ tối qua bị quản gia dẫn đi.
“Hồi Vương gia, Điểm Điểm rất ngoan, chỉ là…” Trong lòng quản gia cả kinh, Điểm Điểm thế mà lại là bé trai, nhưng Lân vương vẫn luôn để nó mặc nữ trang, không biết Lân vương có biết giới tính của Điểm Điểm không nữa?
“Không cần kinh ngạc thế đâu, bổn vương biết, ngươi cũng biết, nhưng đừng nói cho người khác là được rồi. Quản gia, tìm người kín miệng một chút đến chăm sóc Điểm Điểm, phải thông minh lanh lẹ. Ngươi lui xuống trước đi!”
Sau này, Tiểu Tiểu sống ở đây, Điểm Điểm tất nhiên là không thể suốt ngày ở bên hai người bọn họ được, nên tìm một người để chăm sóc thằng bé rồi. Hắn thật không hi vọng, thế giới của hai người lại có thêm một đứa nhóc làm rối lên.
“Hì hì…” Tiếng cười khẽ truyền đến, nhưng lại phát ra từ phía sau Lân vương, quản gia vội lui xuống, rất biết điều mà đóng cửa lại cho kĩ, không dám làm chậm trễ chuyện tốt của Vương gia.
“Dậy rồi?” Lân vương trượt vào trong chăn, đem giai nhân giam chặt trong lòng, khóe miệng ngậm cười hỏi.
“Không có, còn đang ngủ mà?” Nhắm mắt lại, Tiểu Tiểu giả khờ mà rúc vào trong lồng ngực Lân vương.
“Ngủ mà còn nói chuyện được, Tiểu Tiểu, sao nàng cứ luôn khác người như thế chứ!” Lân vương than thở một tiếng, nếu là người khác, chịu sự đòi hỏi cả đêm của hắn, ít nhất bây giờ cũng phải nằm trên giường dăm ba ngày, hiện tại hẳn là phải ngủ say sưa rồi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hắn đã từng sủng hạnh ai suốt cả một đêm đâu chứ? Đêm qua, biết bao nhớ nhung, biết bao trừng phạt, bao nhiêu yêu thương, bao nhiêu…
Giống như Điểm Điểm nói, hắn cũng muốn để nàng mau chóng sinh đứa con cho mình. Cách thức để trói một người phụ nữ bên