Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343089
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3089 lượt.
khích người đàn ông, mà tuấn nhan của người đàn ông hơi đỏ, hai mắt hơi mê ly, vừa nhìn đã biết là trúng phải thuốc rồi…thiếp cảm thấy người đàn ông kia thật đáng thương, muốn giúp chàng ta giải độc, liền điểm huyệt đạo của cô gái kia, bắt mạch cho người đàn ông ấy…chàng ta trúng một loại độc hiếm thấy, phụ cận cũng chẳng có thuốc giải gì, muốn giải độc, cách duy nhất chính là nam nữ giao hợp, thiếp muốn giải huyệt cho cô gái kia để bọn họ tiếp tục, nhưng ai mà biết lúc này chàng ta lại tỉnh dậy, chẳng nói chẳng rằng liền…khi đó, thiếp cảm thấy người đàn ông ấy cũng khá là đáng thương, hơn nữa chàng ta cũng rất đẹp, đối với chuyện đó thiếp cũng có chút tò mò, cũng không phản kháng…thiếp cầm bức tranh lén lút rời đi. Qua bốn, năm tháng sau khi trở về, sư phụ mới nói cho thiếp rằng thiếp đã có thai, thiếp cảm thấy có con nít cũng rất vui, vả lại lúc biết thì đứa bé cũng đã được bốn năm tháng rồi, thiếp cũng không nỡ phá bỏ, Điểm Điểm cứ như thế mà ra đời…”
Chuyện xấu lúc trẻ, khi nói ra thật đúng là có hơi xấu hổ một tẹo, nhưng Tiểu Tiểu vẫn nói hết một cách gian nan. Cứ tưởng rằng Lân vương sẽ trách móc nàng, không ngờ sau khi nàng nói xong hồi lâu, Lân vương cũng không lên tiếng, nàng ngẩng đầu, e ngại mà nhìn hắn, chỉ thấy hắn đang nhíu mày trầm tư, tựa như đang hồi tưởng gì đó…
“Tiểu Tiểu, từ bỏ đi, đừng điều tra về cha của Điểm Điểm nữa!” Lúc lâu sau, Lân vương mới tỉnh lại từ trong sự trầm tư của mình, hắn thở dài một tiếng, tại sao nàng lại xông vào đúng ngay cái ngày hôm đó thế chứ?
Nếu như khi đó biết có người xông vào, chỉ cần bảo ma ma trong cung kiểm tra đám nữ nhân kia, xem thử ai còn trinh trắng thì sẽ biết được cha của Điểm Điểm là ai rồi. Nhưng ngặt nỗi khi ấy không ai biết trong đó lại xảy ra chuyện như thế này. Giờ đã qua năm năm, mấy cái xác kia chắc đã rữa chỉ còn lại khúc xương thôi, mà hoàng huynh và Sóc vương, nếu như biết chuyện của Tiểu Tiểu, chẳng biết có để cho nàng và Điểm Điểm sống tiếp không nữa, suy cho cùng thì đây là sự sỉ nhục của cả hoàng thất cơ mà.
Nếu như điều tra, thì cũng rất khó để tra ra, trừ phi Tiểu Tiểu nhớ được tướng mạo của người kia. Nhưng cho dù có nhớ được, cũng chẳng có ích lợi gì nhiều, năm huynh đệ bọn họ tướng mạo rất giống nhau, nếu như bảo nha đầu chỉ có duyên gặp mặt một lần này nhận diện, muốn làm sáng tỏ chuyện năm năm trước thì căn bản là không có khả năng.
“Lân, chàng biết chuyện lúc đó là sao không? Nói cho thiếp biết chân tướng mọi chuyện khi đó được không? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tại sao chàng lại bảo thiếp bỏ cuộc? Nếu như có hi vọng, thiếp không muốn từ bỏ. Điểm Điểm là đứa bé hiểu chuyện, như thế không công bằng với Điểm Điểm!” Tiểu Tiểu kiên định nhìn hắn, mỗi một con người đều muốn biết cha ruột của mình là ai, Điểm Điểm cũng không ngoại lệ, nàng không thể ích kỉ mà tước đoạt đi quyền lợi này của Điểm Điểm, nàng cũng không muốn bỏ cuộc như vậy.
“Lân, chàng không có một chút ấn tượng nào sao? Điểm Điểm, chẳng lẽ cứ không minh không bạch như vậy mà sống suốt đời ư?”
Không rõ mặt cha, tuy biết mặt mẹ, nhưng thân thế của Tiểu Tiểu càng không rõ ràng, nàng cũng không biết phụ mẫu nàng là ai, lúc sư phụ nhặt được nàng, nàng đã bị vứt ở ven đường. Đêm hôm khuya khoắt, nếu như không phải nàng ngẫu nhiên khóc lên một tiếng, thì sư phụ cũng không biết bên đó có một đứa bé.
Đúng rồi, sư phụ từng nói, nàng khi đó, hình như bị vứt ở ven đường cửa sau của một kĩ viện, kĩ viện ban đêm, cửa trước náo nhiệt, nhưng cửa sau lại rất vắng lạnh. Nếu như không phải đúng lúc vào ban đêm nên không bị người của kĩ viện phát hiện, thì giờ đây mình há chẳng phải sẽ phải bán nụ cười để kiếm sống hay sao?
Tiểu Tiểu, thật ra vẫn luôn rất cảm kích sư phụ của nàng, nếu như không phải sư phụ nuôi nàng khôn lớn, thì giờ đây nàng định sẵn là phải sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
“Tiểu Tiểu, thằng bé là con của ta, chúng ta nói với Điểm Điểm, thằng bé là con của ta là được rồi!” Lân vương thở dài, hắn thích Điểm Điểm, có lẽ Điểm Điểm thật sự là con trai hắn, khả năng này cũng rất lớn. Nhưng có phải hay không cũng chẳng quan trọng, Tiểu Tiểu khi đó, cũng không phải cố ý làm ra loại chuyện này, hắn tha thứ cho nàng, chỉ cần nàng có thể yêu mình giống như hắn yêu nàng là được rồi.
“Thân thế Điểm Điểm không rõ ràng, chàng không cảm thấy…” Đàn ông, không phải đều rất nhỏ mọn hay sao? Đứa không rõ cha là ai như Điểm Điểm, Lân vương sẽ không cảm thấy khó chịu ư?
“Đừng nghĩ bậy, ta thích Điểm Điểm, sao có thể như thế được chứ? Tiểu Tiểu, đừng quay về nữa, nàng về cũng chẳng có ý nghĩa gì, vẫn nên ở lại đây đi. Ta sẽ xin một đạo thánh chỉ từ chỗ Hoàng thượng, chúng ta chọn ngày thành thân, được không?”
Im lặng ôm lấy Tiểu Tiểu, Lân vương cầu khấn trong lòng, đồng ý đi, đồng ý đi Tiểu Tiểu!
“Thiếp…” Tiểu Tiểu khó xử nhìn Lân vương, bây giờ nàng vẫn chưa thể đi, vẫn chưa thể rời cung. Nếu như Hoàng thượng biết được, hắn sẽ không bỏ qua cho mình như vậy đâu, chi bằng ng