Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3078 lượt.
thích nhất là trẻ con, người phải sinh thêm cho ai gia mấy đứa cháu nữa mới được.” Con trai, là niềm tự hào của bà, nhìn con trai khí vũ hiên ngang, rồi lại nhìn đứa trẻ phấn điêu ngọc mài trong lòng, đợi sau này lớn lên, cũng tuyệt đối không thua kém phụ hoàng nó.
“Lời mẫu hậu nói chí phải!” Hoàng thượng hơi cúi đầu xuống, Hoàng thái hậu thiên vị Liên phi như vậy, thêm vài hoàng tử nữa thì có ích gì? Trong mắt của người, đứa cháu người thừa nhận cũng chỉ có mình Hứa Nhi của Liên phi thôi chứ gì?
Có điều, nếu sinh thêm vài ba đứa nữa cũng được, cứ để…
“Hoàng thượng, ai gia nghe nói tối qua người nghỉ ngơi ở Nhã các của Vân Tiệp dư, không biết…” Liếc nhìn Vân phi đang không được tự nhiên kia một cái, Hoàng thái hậu bỗng hỏi.
“Mẫu hậu, xác thực là vậy, trẫm đã hạ ngọc điệp, phong Vân Tiệp dư làm Chiêu nghi, ngọc điệp đã phát ra rồi.” Hoàng thượng không hề giải thích gì, chỉ trần thuật lại kết quả sự việc, Vân phi và Liên phi lại đồng thời cả kinh, thăng làm Chiêu nghi cũng chẳng hề quá đáng, quá đáng chính là một đêm liền thăng làm Chiêu nghi, muốn người ta không suy nghĩ nhiều cũng khó.
“Hoàng thượng, điều này không hợp cung quy thì phải?” Hoàng thái hậu trầm mặt, việc Hoàng thượng ngủ lại ở Nhã các vốn đã chẳng hợp cung quy rồi, thế lại còn thăng nữ nhân kia làm Chiêu nghi nữa.
“Mẫu hậu bớt giận, cung quy đều do con người định ra, hơn nữa thời gian tiến cung của Vân Tiệp dư cũng đã đủ lâu, cũng nên thăng phẩm vị cho nàng ấy rồi.” Hoàng thượng lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt liếc về phía Liên phi đang ra vẻ trấn định, không cần đoán cũng biết nàng ta ở đây mách lẻo rồi.
Liên phi không ngẩng đầu, lúc này Vân phi cũng có mặt, ả không dám châm chích cũng không thể biện giải, chỉ mong Hoàng thái hậu có thể giải thoát cho mình một chút.
“Mặt của Liên Nhi đã bị thương lâu như vậy rồi, gần đây trong lòng ai gia luôn thấy buồn bực, mới gọi nàng ấy đến đây xem sao, tiện thể trò chuyện với ai gia. Lại không ngờ gặp được Hoàng thượng. Đúng rồi, Uyển Nhi đã đi lâu như vậy, sao vẫn còn chưa thấy quay về?”
Hoàng thái hậu nhìn về phía cửa, chẳng lẽ Tiên phi kia thật sự không ở trong cung ư? Ánh mắt của bà lóe lên, nếu như thế, bây giờ Hoàng thượng cũng ở đây, để Hoàng thượng biết được há chẳng phải sẽ càng tốt hơn sao?
“Mẫu hậu, Uyển Nhi ma ma đi đâu rồi? Mẫu hậu đang đợi bà ấy à?” Hoàng thượng nhướn mày, cũng chẳng thèm đi truy cứu những lời gì của Liên phi nữa, đối với những phi tử thích mách lẻo này, trong cung chẳng hề ít, chỉ là người đụng phải hắn thì không nhiều thôi.
“Uyển Nhi đến chỗ Tiên phi rồi. Chuyện Tiên phi ở Hoa Thanh trì lần trước ai gia cũng đã nghe nói. Tiên phi mất trí nhớ, đã quên sạch sẽ cung quy, ai gia cảm thấy cần phải để nàng ta xem rõ cung quy, cho nên bắt nàng ta chép cung quy một trăm lần. Ngày mai là đến hạn rồi, hôm nay ai gia không yên tâm, mới bảo Uyển Nhi qua đó thúc giục một chút, nhưng đã đi lâu như vậy, mà Uyển Nhi vẫn chưa trở về, không biết có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”
Hoàng thái hậu lo lắng nhìn về phía cửa, không biết trong lòng bà đang lo lắng vì ai, là Uyển Nhi, hay là Tiên phi kia?
“Tiên phi à?” Hoàng thượng trầm tư một hồi, nhìn thấy hận ý chợt lóe lên rồi biến mất trong mắt Vân phi và Liên phi, chắc bọn họ hận nàng đến chết rồi đây, đây vốn là những gì lúc trước hắn thích thấy nhất, nhưng bây giờ…
Lúc thật sự nhìn thấy hận ý sâu sắc của bọn họ, bỗng dưng trong lòng hắn lại cảm thấy đau lòng?
Đau lòng? Sớm đã nằm ngoài dự liệu của hắn, hắn muốn gỡ bỏ tất cả ngụy trang của nàng, muốn thu phục nàng, nhưng không đại biểu rằng người khác có thể ức hiếp nàng, có thể…
“Nếu mẫu hậu đã lo lắng như vậy, thế thì hài nhi sẽ đích thân đến đó xem sao, tiện thể nhắc nhở Tiên phi đừng quên hoàn thành nhiệm vụ của mẫu hậu, mau chóng thuộc cung quy.” Hoàng thượng lạnh lùng nói, Hoàng thái hậu gật đầu, đứng dậy nói:
“Hoàng thượng, đã lâu ai gia không ra khỏi cung đi lại rồi, nếu Hoàng thượng đã nguyện phân ưu cùng ai gia, ai gia cũng cùng đến đó xem sao. Cả ngày buồn chán trong phòng cũng không tốt!”
Hoàng thái hậu muốn đi thăm Tiên phi? Hoàng thượng quả thực là kinh ngạc một lúc, nhìn thấy sự đắc ý trong mắt Liên phi đang đứng cạnh Hoàng thái hậu, Hoàng thượng càng thêm buồn bực. Cung nữ không an phận kia đã bị đưa ra khỏi cung, một mình Tiên phi ở trong cung còn có thể tác quái gì được nữa sao? Hay là nói, chuyện tối hôm đó đã bị Hoàng thái hậu biết được rồi? Chẳng lẽ trong Lâm Tiên cung thật sự có nội gián của Liên phi?
Một hàng người rầm rầm rộ rộ, nhưng biểu tình trên mặt thì lại khác xa rất nhiều. Trên mặt Liên phi có sự đắc ý không che giấu nổi, Hoàng thái hậu trầm mặt, không biết là đang nghĩ gì. Trên mặt Hoàng thượng mang theo một chút sự mất kiên nhẫn, mà Vân phi thì lại im lặng dắt theo Nặc Nhi chưa đến hai tuổi, chẳng nói chẳng rằng nối gót theo sau.
Đã đến gần cửa lớn của Lâm Tiên cung, trong lòng Hoàng thượng bỗng cảm thấy bất an, nhớ đến người áo đen trong phòng Tiên phi vào buổi tối hôm đó, lúc đó không phải y n