Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343074

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3074 lượt.

đi đến cửa Từ ma ma đã ngất đi, người mềm yếu mà ngã về phía bậc thềm, mọi người đều đứng ở đó, thấy bà đã sắp ngã lăn ra bậc thềm, sắp ngã toác đầu chảy máu, nhưng lại không có một ai vươn tay ra đỡ bà…
Hoa Nguyên nhắm mắt, nàng không dám đứng dậy, lần này Từ ma ma định sẵn là phải chịu khổ rồi. Còn mình thì, chắc là người kế tiếp đây. Qua hồi lâu, Hoàng thái hậu vẫn còn chưa gọi nàng, Hoa Nguyên mở mắt, thì lại thấy Từ ma ma chẳng hề ngã xuống đất, một người đỡ lấy bà, mà người đó lại là…






“Uyển ma ma!” Hoa Nguyên mở mắt ra, kinh ngạc nhìn Uyển ma ma đang đỡ lấy Từ ma ma, không ngờ trước lúc Từ ma ma sắp ngất đi, người đỡ lấy bà lại chính là thiếp thân cung nữ của Thái hậu – Uyển Nhi, chuyện quái gì đang diễn ra đây?
“Đủ rồi, không phải chỉ là gọi Tiên phi ra thôi sao? Thế mà cũng kích động đến nỗi ngất đi cho được? Hoàng thượng, ai gia thấy Tiên phi này thật đúng là tự cao tự đại, hay là để ai gia vào đón nàng ta vậy.”
Hoàng thái hậu tức giận đầy mặt mà nhìn Uyển Nhi mới vừa đỡ lấy Từ ma ma, bây giờ bà đã nhận định những điều Liên phi nói, nếu như Tiên phi thật sự ở trong cung, bên ngoài ồn ào như vậy, nàng ta sớm đã nên ra ngoài mới phải.
“Mẫu hậu bớt giận! Loại chuyện này sao có thể để mẫu hậu đích thân đi vào được chứ? Nê Nhi, ngươi hầu hạ chủ tử nhà ngươi thế nào vậy hả, còn không mau gọi chủ tử nhà ngươi ra đây?” Sắc mặt Hoàng thượng không vui nói.
“Bẩm…nương nương…nương nương nàng ấy…” Hoa Nguyên mở miệng, tối qua nên nói với Hỷ công công một tiếng, không nên che giấu mới đúng, tình hình rối ren như bây giờ, nếu như giải thích, ngược lại sẽ…
Một chậu nước lạnh lẽo giội thẳng xuống đầu, cảm giác mát lạnh khiến cho Từ ma ma mở mắt, ngơ ngác nhìn mọi thứ xung quanh, nhìn thấy cơn thịnh nộ của Hoàng thái hậu và băng khí trên người Hoàng thượng xong, bà ta sợ đến nỗi vội vàng quỳ xuống, run bần bật mà quỳ dưới đất.
“Tiên phi đâu? Không phải ở trong cung viết cung quy hay sao? Người đâu rồi, cung quy được chép đâu rồi?” Liên phi kéo cái ghế ở chính sảnh, dìu Hoàng thái hậu ngồi xuống, mà Hoàng thượng thì lại im lặng ngồi xuống một cái ghế khác, Liên phi, Vân phi đều đang đứng một bên, đợi người dưới đất trả lời.
“Nương nương…nương nương nàng ấy…” Tại sợ hãi quá hay sao? Từ ma ma run rẩy nói không nên lời, cả gương mặt đều trắng bệch, cứ như ngọn nến trước gió vậy.
“Ngươi nói mau!” Hoàng thái hậu vươn tay chỉ về phía Hoa Nguyên, Hoa Nguyên cũng run rẩy sợ hãi, tội khi quân đã là việc khó tránh khỏi, hiện tại nàng tuyệt đối không thể nói thật.
“Hoàng thượng…nô tỳ…nô tỳ…” Ấp úng cả nửa ngày, những gì có thể thốt ra từ miệng Hoa Nguyên, thì cũng chỉ có mấy từ này thôi.
“Đều câm hết cả rồi sao? Các ngươi đều nói cho ai gia nghe xem, không thấy Tiên phi từ khi nào?” Đè nén cơn tức giận trong lòng, Hoàng thái hậu vốn muốn bảo thái giám dụng hình với đám nô tài to gan này, nhưng vừa nghĩ đến việc bây giờ mà dụng hình thì cũng chẳng có ích lợi gì nhiều, hòi xong đã rồi hẵng tính cũng chưa muộn.
“Hừ, không ai mở miệng hả? Được, người đâu, đánh, đánh chết cho ai gia!” Hoàng thái hậu lạnh lùng nhìn sự sợ hãi biểu lộ trong ánh mắt của đám cung nhân. Nô tài quả nhiên chính là nô tài, không đánh cho một trận thì bọn họ không biết ai mới là chủ của hậu cung
“Hoàng thái hậu nương nương tha mạng…” Quỳ rạp dưới đất, bọn họ oan uổng đến cỡ nào? Dù là lúc bình thường, bên cạnh nương nương cũng chẳng để bọn họ hầu hạ gì, nương nương thích yên tĩnh, người bên cạnh trước giờ cũng chỉ có Hoa Nguyên và Từ ma ma thôi.
Thái giám cầm gậy tiến tới, càng có nhiều người đi tới đè bọn họ xuống đất hơn, chỉ cần Hoàng thái hậu gật đầu một cái, thì cây gậy sẽ đáp xuống ngay.
“Đánh!” Thấy vẫn không có ai trả lời, cuối cùng Hoàng thái hậu cũng phát lệnh.
“Ta đang tự hỏi sao Lâm Tiên cung của mình lại náo nhiệt thế nhỉ? Hóa ra là Hoàng thái hậu và Hoàng thượng đã đến. Hôm nay ngọn gió nào thổi vậy? Nhiều quý nhân đến thế này, Lâm Tiên cung của ta đúng là nhà tranh thêm sáng (1) mà…” Trong tiếng cười duyên, Tiểu Tiểu cầm một bó hoa hồng đỏ rực chạy vào, mùi thơm nồng nàn tràn ngập cả phòng, tiếng cười khiến cho Hoàng thái hậu đứng ngây tại chỗ…nàng ta, sao đột nhiên lại xuất hiện thế? Không phải không ở trong cung hay sao? Hoài nghi mà nhìn về phía Liên phi đứng bên, chỉ thấy Liên phi cũng mang vẻ mặt mờ mịt, trong lòng Hoàng thái hậu cả kinh, không phải hết thảy mọi chuyện hôm nay đều là một cái bẫy của nàng ta đấy chứ? Là vì đối phó Liên Nhi sao? Thế Liên phi ở trước mặt Hoàng thượng há chẳng phải..
“Tiên phi, ngươi đi đâu vậy, không phải nói ở trong cung đóng cửa chép cung quy hay sao? Sao đột nhiên lại từ bên ngoài chạy về thế?” Thoáng ngẩn một lúc, Hoàng thái hậu lại khôi phục sự trấn định lúc ban đầu, cho dù ngươi có về kịp thì sao nào? Nếu ai gia muốn trị tội ngươi thì chẳng phải cũng thế thôi sao? Chỉ riêng việc lúc nãy ngươi không ra tiếp giá, cũng đủ để…
“Hoàng thượng, người có thể đến thăm thần thiếp, thần thi