Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3091 lượt.

ẳng đẹp đẽ gì lắm, sao Hoàng thượng lại nghỉ lại ở trong cung của ả ta kia chứ? Đây là việc trước nay chưa từng có. Cho dù ngày trước lúc Hoàng thượng sủng hạnh Tiên phi, chẳng phải vẫn hồi cung nghỉ ngơi như thường đấy thôi? Nhưng Tiên phi từng nghỉ ngơi một đêm ở tẩm cung của Hoàng thượng, nói sao đi nữa thì nàng ta cũng là một trong tứ phi, Hoàng thượng cho nàng ta lưu lại thì còn chấp nhận được, nhưng Vân Tiệp dư là cái thá gì chứ?
“Hoàng thượng nói sao? Lúc sắp đi không truyền lời gì à?” Mắt phượng của Hoàng thái hậu hơi híp lại, cách làm việc của Hoàng thượng bây giờ càng ngày càng khiến cho người ta không hiểu nổi.
“Không có, chỉ là Hoàng thượng có chút ảo não. Đúng rồi, dì, nghe nói, ngày đó sau khi Hoàng thượng nghỉ ngơi Hỷ công công còn đến Lâm Tiên cung một chuyến, con đã phái người đến đó tra thử, tối hôm qua, Tiên phi nương nương hình như không ở trong cung, cung nữ của Lâm Tiên cung nói, mãi đến bây giờ vẫn chưa nhìn thấy Tiên phi nương nương nữa đấy?”
Liên phi cười nịnh, dì từng bảo ả đừng gây xung đột trực tiếp với Tiên phi, đến đây nói với bà một tiếng chắc cũng không ngoại lệ nhỉ?
“Cái gì? Có khả năng không ở trong cung? Sao lại vậy được? Uyển Nhi, ngươi đi tra thử , xem Tiên phi có ở trong cung hay không?” Hoàng thái hậu kinh ngạc một lúc, sau đó căn dặn Uyển Nhi đang đứng bên.
“Nương nương, cung phi không được xuất cung, cho dù là xuất cung, cũng phải được sự ân chuẩn của Hoàng thượng rồi dẫn theo một đám người phô trương mà đi ra ngoài. Nếu như có, chúng ta sớm đã biết rồi, đến giờ vẫn chưa ai nói tới, đương nhiên là không có người xuất cung, nương nương không phải bị làm cho tức đến choáng luôn rồi đấy chứ?” Uyển Nhi dịu dàng bật cười, có câu ‘không có lửa làm sao có khói’, tốt nhất là Tiên phi kia chỉ đang trốn trong cung thôi, bằng không, tiếp đó sẽ phiền phức lắm đây.
“Xem ta bị tức đến hồ đồ luôn rồi kìa, đúng rồi, Uyển Nhi, ngươi đến Lâm Tiên cung thúc giục một chút, xem thử Tiên phi chép cung quy ra sao rồi. Nhất định phải nhìn thấy Tiên phi nương nương đấy, hỏi xong thì lập tức quay về bẩm báo, đi đi!”
Hoàng thái hậu cười lạnh một tiếng, mặc kệ có phải sự thật hay không, qua đó xem thử là tốt nhất. Tiên phi kia không đơn giản, điều này lần trước bà đã biết, nếu như có thể rời khỏi cung một cách thần không biết quỷ không hay, thì bối cảnh của Tiên phi có vấn đề lớn đây, hoặc giả nói tư liệu mà Vu tướng đưa đến có che giấu gì rồi.
“Vẫn là dì suy nghĩ thấu đáo, có Uyển Nhi ma ma qua đó xem thử, thì dì cũng yên tâm được rồi.” Liên phi cười, gương mặt vốn lạnh băng của Hoàng thái hậu cũng nở nụ cười:
“Liên Nhi, con phải cố lên, Vân phi thất thế, mà Đồng phi thì bỗng dưng bị rắn dọa cho không dám ra ngoài, người có địa vị cao chỉ còn sót lại con và Tiên phi thôi, Hoàng thượng đối với Tiên phi, vẫn luôn có chút bất mãn, con nên gắng lên mới phải. Sức khỏe của dì không tốt, nói không chừng nggày nào đó sẽ…đời con còn dài, ngày tháng sau này, con vẫn phải tự mình bước đi!”
Nói ra những lời thấm thía, trong lòng Hoàng thái hậu vẫn cảm thấy bất an, không rõ nguyên nhân, hình từ là bắt đầu từ lúc nhìn thấy Tiên phi kia.
“Dì, Liên Nhi biết. Dì, Vân Tiệp dư kia thì sao? Không biết Hoàng thượng sẽ…”
Nghĩ đến sự lo lắng trong lòng, Liên phi khẩn trương hỏi.
“Cái này không cần lo, theo sự hiểu biết của ai gia đối với Hoàng thượng, Hoàng thượng vẫn chưa đến nỗi…” Hoàng thái hậu an ủi Liên phi còn đang lo lắng này nọ, không ngờ là Hoàng thượng đã đến rồi. Đè nén sự kích động trong lòng, Liên phi cúi đầu vấn an Hoàng thượng.
“Liên phi cũng có mặt, thật đúng là trùng hợp.” Hoàng thượng khẽ hừ một tiếng, sau đó thỉnh an Hoàng thái hậu.
“Hoàng thượng, hôm nay sao lại rảnh rỗi đến thăm ai gia vậy?” Hoàng thái hậu liếc về phía Vân phi đang nối gót theo sau Hoàng thượng, trong lòng càng khó hiểu.
“Là Nặc Nhi nhớ mẫu hậu. Tối qua Vân phi đột nhiên không khỏe, hôm nay sau khi thượng triều trẫm có đến thăm, đúng lúc nhìn thấy Nặc Nhi đang vui đùa trong cung, Nặc Nhi nói nhớ Hoàng nãi nãi, vừa hay đã lâu trẫm không có đến vấn an mẫu hậu rồi, bèn cùng với Vân phi đến đây.”
Hoàng thượng cười khẽ nói, trên mặt không che giấu nổi vẻ hiếu thuận.
“Ồ, vậy sao? Nặc Nhi, qua đây, nãi nãi ẵm nào!” Nhìn thấy đứa bé sợ sệt đang đứng cạnh Hoàng thượng, Hoàng thái hậu cao hứng nói.
“Hoàng nãi nãi!” Giọng nói non nớt vang lên, Nặc Nhi chưa tới hai tuổi kia liền giãy khỏi tay Hoàng thượng mà chạy đến, Hoàng thái hậu bật cười ha ha:
“Liên Nhi, con cũng nên bế Hứa Nhi đến đây đi, hai tiểu hoàng tử ở cùng nhau sẽ càng vui hơn.” Nhìn thấy được sự hiu quạnh ẩn hiện trên gương mặt Liên phi, Hoàng thái hậu vội nói.
“Hoàng thái hậu nương nương nói phải, một lát nữa, thần thiếp cũng sẽ dẫn Hứa Nhi đến đây.”
Liên phi nghĩ một đằng nói một nẻo, Nặc Nhi, hiện tại là trưởng tử của Hoàng thượng, nếu như ả không lên làm Hoàng hậu được, Thái tử sau này rất có khả năng là Nặc Nhi, ả không cho phép xảy ra chuyện này.
“Ha ha, thế thì tốt, thế thì tốt! Hoàng thượng à, ai gia