Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342772
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2772 lượt.
ịt tai, châm vào trên người Ngưu Phong, Ngưu Phong trên mặt lộ ra tia thống khổ thất sắc…
Lão đầu cao lớn run rẩy đi đến trước giường, nhìn vào huyệt vị châm được châm, đột nhiên mở to hai mắt, hắn chỉ vào một cây châm hỏi:
“Cô nương, kim châm này chính là huyệt đau đớn, có phải châm nhầm rồi không?
“Cái gì? Huyệt đau đớn? Vậy con ta…” lão mập không có đi ra, xoay người nói rất lo lắng.
“Ta đương nhiên biết là huyệt đau đớn rồi, muốn nhờ vào huyệt vị này mới có thể đem độc bức ra. Nơi này để lại hai người trông coi, chúng ta đi ra ngoài trước đi. Ngưu Phong, ngươi phải kiên trì, không thể té xỉu, nếu như té xỉu rồi, sẽ kéo dài thời gian trị liệu, cho đến lúc toàn bộ độc được bức ra mới thôi, biết không?” Tiểu Tiểu dặn dò.
Một lúc lâu sau, cơm no rượu say ba người vào lại phòng ngủ, chỉ thấy Ngưu Phong mồ hôi đã sớm ướt đẫm trên mặt trên người, trong phòng, còn có mùi vị như mùi nước tiểu… Tiểu Tiểu nhéo mũi đi tới, để cho gã sai vặt giữ đầu Ngưu Phong, dùng đao cắt vào ngõn trỏ của hắn, chỉ thấy máu đen chảy ra. Sau một hồi, máu chậm rãi biến thành màu đỏ, Tiểu Tiểu xem máu khôi phục bình thường sau đó mới cho hắn cầm máu, nhổ châm trên người ra.
Nàng chọn vài cái châm giữa bồn máu đen, từ trong đó lấy ra một cây châm còn nhỏ hơn cả kim may, để cho lão mập nhìn một chút, nói: “Chính là cái này rồi, bây giờ đã tốt lắm, trước tiên ở trên giường nằm bốn năm ngày sẽ khôi phục. Hai ngày đầu đừng ăn cơm, có thể uống nước, 2 ngày sau sẽ bình thường. Tuy nhiên Ngưu Phong, ta bái phục ngươi rồi, lớn như vậy rồi, dĩ nhiên còn có thể tiểu ra quần… Ha ha ha ha…”
Tiểu Tiểu cười lớn rời đi, lão mập nhìn tình trạng kiệt sức của con mình trên giường giáo huấn: “Phong nhi, sau này cách xa tiểu tổ tông kia một chút!” Sờ trong ngực cất rất nhiều ngân phiếu, hắn đau lòng nói: “Lại làm không công hai năm a!”
Trở lại tướng phủ, Tiểu Tiểu rất mệt chỉ muốn đi ngủ, lại bị Vu Hoa kéo.
“Làm sao vậy?” Nhìn cổ tay bị kéo, Tiểu Tiểu bực mình nói: “Có chuyện nói mau, ta mệt!”
Vu Hoa nhìn giai nhân bộ dáng mệt mỏi, vốn định nói lại nghẹn trong bụng, ngày mai rồi nói vậy. Nhưng vừa nhìn đến nàng môi có chút sưng, hắn chua xót ngậm ngùi hỏi: “Tiểu Tiểu, miệng của nàng như thế nào lại sưng lên?”
Kỳ thật, hắn muốn hỏi chính là, có phải hay không Lân Vương hôn vụng trộm? Nhưng nói đến bên miệng, lại chỉ có thể nghẹn trong lòng, chính mình còn không có tư cách hỏi cái kia.
Miệng? Tiểu Tiểu đưa tay sờ, trách không được cảm giác không thoải mái, thật đúng là có điểm sưng lên? Lân Vương khẳng định là cố ý rồi. Nghĩ đến buổi chiều nọ một màn tình cảm mãnh liệt, sắc mặt của nàng có một chút đỏ lên. Nàng tránh đầu Vu Hoa, mất tự nhiên nói: “Muỗi cắn!”
Nói xong, bỏ chạy quay về phòng ngủ của chính mình. Vu Hoa gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, muỗi cắn? Bây giờ có muỗi rồi sao? Còn qua một hai tháng mới có thể có muỗi mà…
Cũng là đêm dài, có người tựa gối liền ngủ, nhưng lại có người ‘cô chẩm nan miên’.
Vu Hoa nằm trên giường, trước mắt cứ nghĩ đến đôi môi sưng lên của Tiểu Tiểu cùng với bộ dáng nắm tay bên nhau của hai người họ, trong lòng liền buồn bực khó chịu. Nàng vốn là do mình quen biết trước, nhưng sao lại để Lân Vương chiếm trước chứ? Nghĩ đến sự si mê của Thủy Thủy đối với Lân Vương, có thể để Thủy Thủy mê hoặc Lân Vương không?
Nghĩ đến muội muội, tim hắn cũng hơi nhói lên, thật sự phải để cho muội muội đi trêu đùa Vương gia sao? Thủy Thủy có thể thích ứng với cuộc sống trong Vương phủ không? Chính mình chỉ có hai muội muội, một người đưa vào hoàng cung, đã cắt đứt hạnh phúc cả đời; mà người còn lại, cũng muốn đưa đến Vương phủ sao?
Trong lúc suy tư, hắn đi tới trong viện, bất tri bất giác, liền đi đến ngoài phòng nàng. Bên trong im ắng, chắc nàng đã ngủ say rồi. Thật muốn vào trong nhìn nàng, nhưng lại không dám.
Nhớ đên một màn bi thảm ngày đó của mình, hắn oán hận nhìn vào trong phòng Thủy Thủy. Nếu như thể người ta biết, mình trốn dưới giường người khác, bị một chiếc giày bay đến đập vỡ mũi, chính mình còn có mặt mũi nào để sống nữa?
Bàn tay hướng phía dưới gối, mò được ngân phiếu xong, nàng cao hứng cười. Hóa ra, đấy không phải là mơ, vừa trừng phạt được Ngưu Phong, lại lời được ngân phiếu. Đây không phải là trộm nha, là ám đoạt đấy chứ?
“Cười gì vậy?” Một đạo âm thanh dễ nghe truyền đến, Tiểu Tiểu liền theo tiếng nói quay đầu lại, nhìn thấy được cư nhiên lại là ánh mắt hàm ý cười của Lân Vương. Nàng hoảng sợ trừng mắt, hắn đến đây lúc nào?
“Ta cũng là mới vừa đến, thấy nàng vẫn chưa dậy, liền đợi ở bên ngoài. Vùa mới tiến vào thôi!” Đọc ra được nghi vẫn trong ánh mắt nàng, Lân Vương cười giải thích nói.
“Người hiện tại làm như vậy thật không đúng, Vương gia. Sao người có thể tùy tiện vào phòng của ta được chứ?” đầu ốc Tiểu Tiểu cuối cùng cũng thoát ra khỏi tiếu nhãn của hắn, nàng đem thân mình chui tuột vào trong chăn, mãi đến khi xác định bản thân chỉ lộ ra có đúng một cái đầu, mới yên tâm nhìn