Bước Vào Tim Em Nhẹ Nhàng Như Thế
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1343011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3011 lượt.
về đi, còn không về nữa thì mệt đấy…
Nhìn mặt trời bên ngoài vẫn chưa xuống núi, cũng chưa đến giờ dùng bữa tối, tên Hoàng thượng này rốt cuộc là đang định làm gì thế, nếu như bây giờ hắn dùng sức mạnh với nàng, nàng đúng là không có lực trở tay.
“Không có gì để nói, cũng không có chuyện để bàn, Thụy Tiên, hai chúng ta chỉ cần làm là được…”
Hoàng thượng vẫn cười xấu xa, tay nhẹ nhàng xoay giá sách, một cánh cửa bí mật mở ra, Hoàng thượng vững bước đi vào, mà Tiểu Tiểu thì nằm trong lòng Hoàng thượng một cách bất an, trời ơi, bên trong thế mà có chiếc giường bự, hơn nữa trên đó chăn nệm đã trải sẵn, không phải Hoàng thượng định ở trong này mà muốn nàng đấy chứ?
“Hoàng thượng, người giải huyệt cho thiếp đã được không? Thiếp có lời muốn nói, có lời muốn nói mà…”
Cười hì hì, không còn mấy ngày nữa, nàng không thể xảy ra quan hệ gì với Hoàng thượng được, nếu để Lân vương biết thì phải làm sao? Hơn nữa nàng cũng không muốn khiến người khác hiểu lầm con mình.
Lúc Dạ Hoặc nói, Tiểu Tiểu không rõ y nói là chuyện trúng độc hay là mang thai, nhưng sau đó lúc mình chẩn mạch, Tiểu Tiểu mới biết hóa ra trong lúc bất tri bất giác, nàng đã mang thai đứa con của Lân vương, hơn nữa cũng gần được hai tháng rồi, tính thời gian, hẳn là trước khi Lân vương đến Phong quốc, nếu như không phải lần ở hoa viên thì cũng là cái lần Lân vương say khướt trước lúc đi kia, lúc đó nàng rất vui, nhưng vừa nghĩ đến mình trúng độc, trong lòng nàng lại trầm xuống, hai tháng, chính là thời kì mấu chốt khi mang thai, chẳng biết loại độc kia có ảnh hưởng đến sự phát triển của bé cưng không nữa? Sau đó thuốc mà nàng uống, đương nhiên là không có bất kì sự ảnh hưởng nào với con, nhưng trong lòng nàng vẫn thấy hơi lo, suy cho cùng thì độc cũng đã ở trong người nàng một hai canh giờ rồi…
“Thụy Tiên, bộ dạng này của nàng, sẽ khiến trẫm nhịn không được mà muốn xơi nàng đấy…”
Đặt Tiểu Tiểu lên giường, hai mắt Hoàng thượng trở nên hơi u ám, trên giường của hắn, nàng là người đầu tiên thẫn thờ đấy. Chẳng lẽ hắn đối với nàng chẳng có tí lực hấp dẫn nào sao? Chẳng lẽ nàng không thích hắn xíu nào ư? Nàng không phải phi tần của hắn, nàng chỉ là một người mạo danh thay thế thôi…
Nhưng chết tiệt, thế mà hắn lại có hứng thú với nàng? Thật sự phải đợi đến khi lột bỏ mặt nạ của nàng thì mới muốn nàng ư? Nhìn nàng nằm trên giường, Hoàng thượng không muốn tiếp tục nhẫn nhịn nữa…
Không phải có câu thứ không có được đều là đồ tốt sao? Có phải khi hắn có được thân thể nàng rồi, hứng thú với nàng cũng sẽ giảm đi? Nghĩ vậy, Hoàng thượng từ từ đè xuống, Tiểu Tiểu hoảng sợ nhìn hắn, vội vã nói:
“Hoàng thượng, thiếp còn chưa chuẩn bị tốt, có thể…”
“Không thể, Thụy Tiên, nàng không cần chuẩn bị, chỉ cần phối hợp với trẫm cho tốt là được…”
Nhìn môi càng lúc càng gần, Tiểu Tiểu muốn quay mặt đi, nhưng cái động tác đơn giản ấy lúc này cũng khó mà làm được, ngoại trừ nói chuyện ra, nàng chẳng có tự do gì khác.
Nhìn môi càng lúc càng gần kia, Tiểu Tiểu vô lực nhắm mắt, lẩm bẩm nói:
“Hoàng thượng…Hoàng thượng muốn sủng hạnh thần thiếp, là vinh hạnh của thần thiếp, chẳng lẽ Hoàng thượng muốn thần thiếp nằm dưới thân Hoàng thượng y như khúc gỗ hay sao? Như vậy, Hoàng thượng không thấy chán ư?”
Lân vương, Tiểu Tiểu thật sự hết cách rồi, đây là ván cược cuối cùng của Tiểu Tiểu, nếu như Hoàng thượng làm lơ, Tiểu Tiểu phải làm sao đây? Đối với Hoàng thượng, nàng còn tưởng rằng mình cũng khá là hiểu hắn, nhưng ai mà ngờ, Hoàng thượng cũng có lúc tiểu nhân đến vậy? Mà Tiểu Tiểu thì sao, thế mà cũng bất cẩn trúng kế cho được?
Tuấn nhan gần trong gang tấc bỗng khựng lại, Hoàng thượng tựa như đang suy nghĩ một lúc, rồi cười nói:
“Thụy Tiên, lời của nàng trẫm không dám nghe, trẫm sẽ miễn cưỡng một chút, vẫn không nên giải huyệt cho nàng thì tốt hơn!”
Làn môi nóng rực phủ xuống, dịu dàng mút lấy cánh môi hồng của Tiểu Tiểu, hắn thật sự đã hạ quyết tâm, không bỏ qua cho nàng nữa…
“Cha, thuốc của mẹ hữu dụng thật, mông của Điểm Điểm không còn đau nữa rồi nè!”
Tuy vẫn chưa dám ngồi xuống, nhưng đi đường bình thường thì đã chẳng còn thấy đau gì nhiều nữa, Điểm Điểm hiếu động không muốn nằm bẹp trên giường, bé chạy đến bên cạnh Lân vương, nhưng lại thấy Lân vương đang thẫn thờ nhìn quyển sách trước mắt.
“Phải đó, thuốc của mẹ con đương nhiên là linh nghiệm rồi, có điều con cũng phải nghiêm túc kiểm điểm. Điểm Điểm, mẹ vì muốn tốt cho con, con đừng trách mẹ con.”
Lân vương xoa đầu Điểm Điểm, yêu thương nói.
“Đương nhiên là Điểm Điểm biết, tuy đôi lúc mẹ sẽ giáo huấn Điểm Điểm, nhưng mẹ vẫn đối xử rất tốt với Điểm Điểm đấy? Cha, con lén nói cha nghe nè, cha có biết từ khi nào mà con biết mẹ tốt hay không?”
Nhắc đến Hắc Tử, Điểm Điểm hình như nói mãi không ngớt, Lân vương từng gặp Hắc Tử, cái hắn muốn biết là Như Nhi cơ, nhưng thấy Điểm Điểm nói hăng say như vậy, cũng không ngắt lời bé, hơn nữa còn nghiêm túc lắng nghe, mãi đến khi Điểm Điểm nói xong, Lân vương