Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343019

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3019 lượt.

ha đến đó ư?”
Lân vương yêu thương vuốt mặt Điểm Điểm, có Điểm Điểm ở bên, hắn nói chuyện làm gì cũng phải chú ý nhiều hơn.
“Vương gia, đừng đuổi chúng thiếp đi, tại sao?”
Nghe thấy lời của Lân vương, chúng mỹ nhân trừng mắt không thể tin nổi, tuy Vương gia thật sự đã lâu không đến sủng hạnh bất kì người nào. Tuy các nàng cũng từng nghĩ đến việc có một ngày sẽ bị tống ra khỏi phủ, nhưng…
Lúc thật sự biết được, trong lòng các nàng vẫn kinh hãi muôn phần. Đã theo Vương gia lâu vậy rồi, các nàng không biết sau khi ra khỏi vương phủ thì các nàng có thể làm được gì? Các nàng không biết sau này phải dựa vào cái gì để sống tiếp đây.
“Bổn vương sẽ cho các ngươi phí phụ cấp, Vương phi sắp đến rồi, nàng ấy không muốn nhìn thấy các ngươi, cho nên…”
Lân vương khẽ thở dài một tiếng, vài vị mỹ nữ nghe thấy giọng điệu kiên quyết kia của Vương gia thì đã ngã thụp xuống đất, còn có một người chạy đến bên Điểm Điểm, khẩn cấu nói:
“Điểm Điểm, Vương gia nghe lời muội nhất, muội thay tỷ tỷ khuyên nhủ Vương gia được không?”
Bình thường, Điểm Điểm đều chơi cùng với các nàng, nhưng bây giờ…
Tuy Điểm Điểm cũng thường xuyên chòng ghẹo các nàng, nhưng bình thường Điểm Điểm đối đãi với các nàng cũng không tệ. Nghe thấy lời của nữ nhân này, những mỹ nhân khác cũng van xin mà nhìn về phía Điểm Điểm, có thể nói chuyện trước mặt Vương gia, hình như chỉ có Điểm Điểm thôi.
“Cô buông tay ra đi!”
Chán ghét mà nhìn cái tay đang nắm lấy cánh tay bé, Điểm Điểm giãy vài cái, ngặt nỗi sức lực quá bé, giãy sao cũng không thoát ra được, ánh mắt Lân vương tối lại, lạnh lùng nói:
“Buông tay!”
Giọng hắn không lớn, nhưng vị mỹ nữ ban nãy nắm lấy cánh tay Điểm Điểm vẫn ngây ra một lúc, tay cũng khựng lại, nhưng không hề buông ra ngay. Lân vương khom người xuống, khẽ hất một cái, mỹ nữ liền ngã sõng soài ra đất, theo thế vồ ếch…
“Điểm Điểm…” Ai oán nhìn Điểm Điểm, trong mắt mỹ nữ lấp lánh lệ quang, mà những mỹ nữ khác cũng sợ hãi nhìn thẳng vào Lân vương đang đứng trước mặt Điểm Điểm, không ngờ Lân vương lại bảo vệ con nhãi ấy như vậy.
“Vương gia, chẳng lẽ thật sự vì công chúa ư?”
Một mỹ nữ áo đỏ ai oán nhìn Lân vương, hai ngày nay nàng cũng đã nghe nói rồi, nói rằng công chúa Phong Quốc sắp qua đây hòa thân, mục tiêu chính là Lân vương hiện nay. Lúc mới đầu nàng cũng không tin, bởi vì Lân vương phủ chẳng có tí vẻ nào là sắp có chuyện mừng cả, hơn nữa bên cạnh Lân vương chỉ có Điểm Điểm – một tiểu cô nương bốn năm tuổi, chẳng hề có nữ nhân nào khác mà…nhưng hôm nay xem ra, cũng chỉ có việc công chúa sắp đến đây, nên mới không chấp nhận được đám thị thiếp các nàng, Vương gia cũng sẽ vì lợi ích quốc gia mà…
“Nàng ta?” Lân vương nhướng nhướng mày, trong mắt lộ ra một tia khinh thường. Mọi người đều đang nói, công chúa sắp đến đây hòa thân, nhưng hòa thân với ai cũng được, người duy nhất không có khả năng chính là hắn. Phải biết rằng hôm đó chính mắt hắn nhìn thấy ả ta cùng với một người đàn ông lăn lộn trên giường. Hắn không tin ả nữ nhân kia còn dám đến đây gả cho hắn!
Nếu như cô ả thật sự nói vậy, chỉ có thể cho thấy một điều, không phải da mặt ả ta quá dày, mà là căn bản ả ta không cần mặt!
Ánh mắt nhìn về phía mỹ nữ, vô tình nhìn thấy sự phẫn hận trong mắt các nàng, trong lòng Lân vương hơi lạnh, có lẽ đối với sự phẫn hận của các nàng, hắn chẳng thấy sao cả, nhưng Tiểu Tiểu và Điểm Điểm thì sao, nữ nhân một khi trở nên độc ác, sẽ khiến người ta khó mà đề phòng được, tuy hai người họ đều rất thông minh, đều rất cơ trí, nhưng có lúc, vẫn không thể đề phòng được!
“Cái này các ngươi không cần xía vào, vì quan hệ giữa hai nước, bổn vương cũng phải gắng sức vì nàng ta mà suy nghĩ!”
Không thừa nhận, nhưng Lân vương cũng không phủ nhận, trong mắt chúng mỹ nữ xẹt qua một tia ai oán, có khi trong mắt có chút không cam, lại như có khi chỉ mang vẻ cam chịu. Cứ để bọn họ hiểu lầm đi, Lân vương cười thầm một tiếng, mà Điểm Điểm ở bên thì lại lấy làm khó hiểu nhìn Lân vương, nhìn thấy ý cười trong mắt Lân vương, bé thông minh không hỏi công chúa là ai, đợi trở về hẵng hỏi vậy.
“Hôm nay con hổ suýt nữa làm người bị thương, vị thị vệ kia vì cứu Điểm Điểm nên mới đả thương con hổ, mà ngươi…”
Chỉ vào nữ tử hôm nay nhìn thấy kia, Lân vương không biết tên nàng ta, trước nay hắn cũng chưa từng ghi nhớ. Hắn cười nói:
“Đai lưng của ngươi đã cứu y một mạng, y nguyện ý lấy ngươi làm vợ, bổn vương sẽ giúp các ngươi lo liệu hôn lễ, ngươi không có dị nghị gì chứ!”
Trên danh nghĩa là đang hỏi nữ tử kia, nhưng trong lời nói chẳng có lấy một tí gì gọi là có ý muốn hỏi cả, nữ tử kia khẽ run, lúc đó nàng cũng chẳng nhớ rõ dáng vẻ của thị vệ kia, cứ vậy mà gả cho người ta ư? Trên mặt hơi lộ vẻ không cam, nhưng khi nhìn thấy vẻ quyết tuyệt trên gương mặt Lân vương thì nàng chỉ đành gật gật đầu:
“Tạ ân điển của Vương gia!”
Đây cũng là ân điển, chí ít, thì cũng đã sắp xếp chuyện chung thân của mình rồi.
“Các ngươi cũng có thể làm vậy, bổn vương cho các ngươi cơ hội, tìm một thị vệ hoặc là người nào đó mình yê