XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3024 lượt.

mới cười nói:
“Nghe Điểm Điểm nói như vậy, Hắc Tử đúng thật khá lợi hại, thế Như Nhi thì sao, Như Nhi là…”
“Há há, cha, Như Nhi và Hắc Tử không phải cùng một loài, Như Nhi là một con rắn nhỏ màu xanh lục to cỡ này nè…”
Vươn ngón tay, Điểm Điểm minh họa, tuy không chuẩn lắm, nhưng cũng gần như thế:
“Như Nhi và mẹ thường như hình với bóng, thông thường nó đều nằm ngủ trên cổ tay mẹ, nó rất ham ngủ, nhưng thân phận nó cũng rất tôn quý, là công chúa của loài rắn, có thể hiệu triệu rất nhiều rắn bán mạng vì nó. Nó cũng rất trung thành với mẹ…”
Thuộc như lòng bàn tay, Điểm Điểm cười vui ra mặt, mà Lân vương thì lại bắt đầu cau mày suy ngẫm, trên tay Tiểu Tiểu, sao trước giờ hắn không chú ý tới nhỉ? Hình như trước nay có thấy qua đâu, cổ tay nàng đều trống trơn, nào thấy con rắn màu xanh kia đâu.
“Cha, khinh công của cha có tốt không?”
Điểm Điểm bỗng dưng ngừng lại, hỏi Lân vương hai lần mà hắn vẫn chưa hoàn hồn lại, bé liền lắc lắc cánh tay Lân vương, hỏi lại lần nữa.
“Khinh công? Chắc cũng tạm? Sao thế?” Lân vương cúi đầu xuống, lấy làm khó hiểu mà nhìn Điểm Điểm, không phải bé muốn học võ công đấy chứ, thế cũng tốt, đã sắp năm tuổi rồi, cũng đã đến lúc học võ công.
“Thế thì hay quá! Cha, đợi khi mẹ đến, bảo mẹ dẫn chúng ta về núi chơi đi, trên núi mà bọn con ở vui lắm nhé, tuy không phồn hoa như ở bên ngoài, nhưng trên núi có…”
Đi lên ngọn núi mà nàng sinh sống ư? Khóe miệng Lân vương hơi nhếch lên, Điểm Điểm thật sự thích hắn rồi, bằng không cũng sẽ không bảo hắn về núi của bọn họ. Nhưng cái này cũng phải đợi, đợi Tiểu Tiểu trở về, khi đó mới có thể về núi được. Có điều cũng chỉ còn mấy ngày nữa, nhanh thôi.
“Vương gia, mặt trời đã xuống núi rồi, thị vệ kia phải xử lý ra sao?” Quản gia gõ gõ cửa, sau khi được sự cho phép liền đi vào.
Thị vệ? Là Tiểu xử phạt, Lân vương nhớ đến chủ ý của Tiểu Tiểu mà cười cười, nhưng lạ thật, một sự bất an lởn vởn trong lòng, hắn buồn bực đi lại trong phòng…
“Cha, cha sao vậy?”
Cảm thấy Lân vương có điều dị thường, Điểm Điểm bất an hỏi.
Lân vương cúi đầu xuống, nhìn thấy sự quan tâm trong mắt Điểm Điểm, Điểm Điểm mẫn cảm như vậy, chẳng biết là chuyện xấu hay chuyện tốt đây? Tràn đầy xúc động, hắn cũng không rõ sao hắn lại thấy bất an, chỉ là lúc này nỗi buồn bực trong lòng càng nặng thêm, trực giác cho biết ắt hẳn là có liên quan đến Tiểu Tiểu, nhưng cụ thể, hắn cũng không biết là cái gì…
“Điểm Điểm, cha không sao, không sao hết!”
Đúng vậy, hắn không sao, nhưng người hắn lo lắng là Tiểu Tiểu. Lân vương ngẩng đầu, nhìn về phía ngoài cửa, u ám nói:
“Cứ làm theo những gì nàng ấy nói đi!”
Quản gia nghe xong, rõ ràng là ngây ra một lúc, lấy làm khó hiểu nhìn Lân vương, làm thế nào? Ông không biết.
“Cha, cái gì thế? Lúc nãy cha nói là có ý gì vậy?”
Điểm Điểm tò mò mở to con mắt, bé cảm thấy có trò vui rồi, bé nhất định phải tham gia, cũng chắc chắn sẽ tham dự vào.
“Quản gia, đem nữ nhân kia thưởng cho y, y cũng coi như là đã có công cứu Điểm Điểm…”
Khẽ thở dài một tiếng, an bài như vậy, đối với nữ tử kia mà nói cũng coi như là chuyện tốt. Tuy rằng theo một thị vệ thì có hơi ấm ức một tí, nhưng ít nhất Lân vương ban hôn, y cũng sẽ một lòng một dạ đối đãi với nàng ta.
Nắm lấy tay Điểm Điểm, Lân vương cười nói:
“Điểm Điểm, cha phải đi xử lý chút chuyện, con ở đây chơi với mấy nha hoàn được không?”
Chuyện nên xử lý, hắn không muốn kéo dài, lỡ Tiểu Tiểu thấy hắn vẫn còn chưa xử lý gọn, thì sẽ tức giận đó. Vì một đám nữ tử không liên quan, hắn không cần thiết phải làm cho Tiểu Tiểu giận.
“Không chịu!” Dùng sức lắc đầu, cha đi nhất định là có trò vui, sao có thể thiếu mặt Điểm Điểm được chứ? Bé nài nỉ nói:
“Cha, Điểm Điểm chỉ yên lặng ở bên cạnh cha, tuyệt đối sẽ không nói bậy, làm bậy, cũng sẽ không rước thêm phiền toái cho cha đâu…”
Không có mới lạ! Trong lòng Lân vương thầm than, lại không muốn làm Điểm Điểm thất vọng, nhưng hình tượng kế tiếp, thật không thích hợp dẫn theo một một đứa trẻ, để Điểm Điểm nhìn thấy mình là một người lạnh lùng tuyệt tình, thế thì càng không hay rồi.
Lân vương ngồi xổm người xuống, nhìn Điểm Điểm nói:
“Điểm Điểm, mẹ của con có phải không thích đám nữ nhân kia không?”
Đám nữ nhân đó, đương nhiên là chỉ đám thị thiếp kia của hắn rồi, Tiểu Tiểu không thích bọn họ, nhưng Điểm Điểm lại thường chơi với họ, chòng ghẹo họ, không biết đuổi bọn họ đi, Điểm Điểm có buồn không?
“Đúng thế, không chỉ mẹ không thích, Điểm Điểm cũng chẳng ưa bọn họ nữa kìa? Cha…”
Điểm Điểm khó hiểu nhìn về phía Lân vương, không phải cha tưởng mình thích cái đám nữ nhân đó đấy chứ? Tuy bé thường qua đó chơi với bọn họ, nhưng đều là đang trêu chọc bọn họ thôi.
“Cha, không phải cha tưởng con thích họ đấy chứ? Con chơi với bọn họ là để họ biết khó mà lui mà? Con vì suy nghĩ cho mẹ nên mới muốn đuổi họ đi…”
Cha thật ngốc quá đi, chuyện đơn giản như vậy mà cũng không nghĩ ra hả? Điểm Điểm giải thích nói.
“Cha biết rồi! Điểm Điểm, bây giờ cha đang muốn đuổi bọn họ đi, con cũng muốn theo c