Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1343007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3007 lượt.

ặt đúng giờ! Đúng rồi, lát nữa ta sẽ bảo bọn họ mang lễ phục cần mặc tối nay đưa đến cho nàng, nhớ phải trang điểm cho thật xinh đẹp, mười ngày này trẫm sẽ không ép nàng, nàng cũng không cần đến đây hầu hạ nữa!”
Hai mắt nóng bỏng mà nhìn chằm chằm vào thân thể xinh đẹp cân đối của Tiểu Tiểu, ánh mắt Hoàng thượng tối lại, quay đầu cầm lấy y phục bên giường khoác lên người xong liền đi ra ngoài, khi cửa giá sách mở ra, Tiểu Tiểu vội kéo lấy tấm chăn mỏng để che đậy thân thể…
“Hoàng huynh…”
“Hoàng huynh…”
Giọng nói quen thuộc truyền đến, động tác của Tiểu Tiểu khựng lại, đúng lúc đụng phải ánh mắt đang tim tòi lướt qua bên này, hai cặp mắt, là hai người họ, ánh mắt của một trong số đó lập tức…
Đừng, hãy tin tưởng thiếp…
Đối với sự giận dữ trong ánh mắt của Lân vương, Tiểu Tiểu tuyệt vọng nhìn hắn, thiếp không có…thiếp và ngài ấy không có…không xảy ra chuyện gì hết…
Cửa đóng ‘cạch’ một tiếng, ngăn cản cơn giận của hắn, cũng ngăn sự ấm ức, tuyệt vọng của Tiểu Tiểu. Cánh cửa không đóng kín, ngăn cách tầm nhìn của hai người, nhưng tiếng nói chuyện kia lại truyền tới liên tục không dứt…
“Hoàng huynh, người ban nãy kia là Thụy Tiên à? Sao huynh lại sủng hạnh nàng ta ở trong này…” Lời của Sóc vương, làm rạn vỡ trái tim đang đau khổ cùng cực của Tiểu Tiểu, lệ trong hai mắt càng thêm dữ dội hơn…
“Là trẫm không nhẫn nhịn được…” Hoàng thượng không hề giải thích, một câu nói cũng có thể cho thấy ban nãy Tiểu Tiểu và hắn đang làm gì. Hai tay Lân vương khẽ siết lại, Tiểu Tiểu, uổng cho ta ở bên ngoài hốt hoảng lo sợ vì nàng, sao nàng có thể…






Y phục hỗn loạn đầy đất, cùng với mấy dấu hôn hiển thị rõ trên bả vai, chẳng lẽ còn không thể nói lên tất cả, y phục của nàng cũng nhăn nhúm, dưới tấm chăn mỏng ắt hẳn là…
Đau lòng đến nỗi không thể hít thở được, Tiểu Tiểu, không phải nàng nói nàng ở chỗ Hoàng thượng hầu hạ, sẽ không có bất cứ chuyện gì hết hay sao? Không phải nàng đã nói nàng sẽ bảo vệ tốt bản thân ư? Chẳng phải nàng đã nói Hoàng thượng sẽ không làm gì nàng sao? Không phải nàng nói…
Võ công của nàng cao thế kia, bình thường nàng lanh trí đến thế, mọi chuyện lúc nãy, cũng là do nàng tự nguyện ư? Nếu như không phải nàng tự nguyện, Hoàng thượng sao có thể cùng nàng…
Tại sao phải đối xử với ta như vậy? Lần này, so với lần trước biết nàng mất tích, trong lòng Lân càng đau đớn hơn. Có phải là, nàng muốn khiến cho Lân đau đớn đến chết thì mới thôi không dày vò Lân nữa? Tiểu Tiểu, rốt cuộc nàng có từng yêu ta không? Có từng nghĩ cho ta hay không.
Hết thảy bề ngoài, giờ đây hoàn toàn không liên quan gì đến hắn nữa, gương mặt không biết là bởi vì lửa giận hay là vì thất vọng, trở nên trắng bệch…dù là nàng lừa dối ta, cho dù nàng làm ra chuyện này, Tiểu Tiểu, tại sao nhìn thấy ta nàng lại làm ra vẻ tuyệt vọng đến thế chứ? Rõ ràng người nên đau lòng là ta mới đúng…
Lòng vẫn còn đau đớn mà nhìn Hoàng thượng, trong óc Lân vương vẫn hiện ra hình ảnh Hoàng thượng đè nàng lên giường cùng nhau quay cuồng, tim hắn đau muốn chết, một khắc cũng không chịu đựng được nữa…
“Lân, mặt của đệ vẫn rất tái nhợt, chi bằng bảo thái y khám thử nhé? Đúng rồi, tiệc tối nay phải đến, đừng quên đấy…”
Trong lúc Hoàng thượng quan tâm căn dặn, cửa ‘cạch’ một tiếng đóng lại, Tiểu Tiểu ở trong mật thất phía sau giá sách, cũng tan nát cõi lòng mà ngồi thụp xuống đất.
Công chúa, hắn muốn cưới công chúa! Thế mình thì sao? Tiểu Tiểu mi phải làm sao đây? Một Thủy Thủy còn chưa đủ, nay lại còn thêm một cô công chúa nữa?
Nước mắt vẫn tuôn trào, cảm giác lạnh băng truyền từ dưới đất, lại không bằng trái tim lạnh lẽo của nàng, cũng không bằng trái tim đau đớn của nàng.
***
“Nương nương, người sao vậy?”
Đã nói là phải từ bỏ, nhưng trên mặt Tiểu Tiểu, nước mắt vẫn tuôn rất dữ dội, chúng nó cứ như là tự có ý thức vậy, bất luận Tiểu Tiểu có lau thế nào, có tự ra lệnh cho bản thân thế nào, nước mắt cũng không ngừng lại, cũng không muốn ngừng lại…
“Nương nương, chuyện này…rốt cuộc là sao vậy?”
Tiểu Tiểu hồn bay phách lạc như vậy, Hoa Nguyên vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, nàng đau lòng dìu Tiểu Tiểu, đỡ nàng ấy đang thẫn thờ nằm lên giường, nhưng Tiểu Tiểu lại chẳng nói một câu nào, chỉ im lặng mà rơi nước mắt…
Chẳng phải chỉ ở Ngự thư phòng có một lát thôi ư? Sao trở về rồi nương nương lại thành ra như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở Ngự thư phòng? Hoa Nguyên định đi thăm dò một chút, nhưng lại không dám rời khỏi Tiểu Tiểu, không dám bỏ nàng ấy mà đi, sợ nàng ấy nghĩ quẩn rồi xảy ra chuyện.
“Nương nương, đừng khóc nữa. cứ khóc tiếp như vậy không tốt cho sức khỏe của người…có chuyện gì người cứ nói ra đi, không thì người hãy đánh tôi đi, xem tôi là kẻ mà người hận, đánh tôi một trận, người sẽ dễ chịu hơn chút…”
Dịu dàng an ủi Tiểu Tiểu, Hoa Nguyên sốt ruột cũng bật khóc theo, nương nương tự mình trở về, ắt hẳn là không có phạm tội phải chịu hình, thế…
Cầm lấy tay Tiểu Tiểu, Hoa Nguyên nhìn bộ y phục vốn gọn gàng sạch sẽ k


Pair of Vintage Old School Fru