Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2995 lượt.
ới!” Chỉ vào bộ y phục trên tủ ở chếch bên, Từ ma ma nói. “Ừm!” Đi tới, Tiểu Tiểu nhìn bộ y phục hoa mỹ kia, cười lạnh nói: “Hoàng thượng đúng là xem trọng ta rồi…” Đúng là một kẻ tiểu nhân, dù Tiểu Tiểu có vô tri đi nữa, cũng nào có giở trò gì ở yến hội đâu chứ? Thế mà Hoàng thượng lại hạ dược trên bộ y phục, nếu như không phải nàng mẫn cảm với tích hoa phấn, thì đúng thật là trúng phải bẫy của hắn lần nữa. “Ma ma, Hoàng thượng còn nói gì nữa không?” Tiểu Tiểu quay lưng lại, tích hoa phấn, vốn không chỉ có người tiếp xúc mới bị trúng độc, nếu như một người hít vào nhiều, cũng sẽ mắc triệu chứng giống vậy. Thời gian Từ ma ma ở trong phòng không ngắn, mà tuổi tác bà ta lại lớn, sức đề kháng cũng yếu, nhưng lại chẳng có tí dấu hiệu trúng độc nào, có phải là… Tay phía sau khẽ phẩy nhẹ, thứ bột phấn tựa như bụi đã rải lên y phục, Tiểu Tiểu tháo nút buộc áo ra, mau chóng đem y phục vứt lên trên ‘tâm ý’ mà Hoàng thượng đưa tới, thì nghe Từ ma ma nói: “Nương nương, sao người có thể bỏ y phục lên trên bộ y phục mà Hoàng thượng ban được chứ, như vậy không hay…” “Xem nào, bổn cung quên mất…” Xoay người lại, Tiểu Tiểu ôm tất cả y phục dậy âm thầm phẩy một chút, rồi mới cầm y phục của mình lên, áo mới cũng dùng sức phất một cái, mới cầm lên chuẩn bị mặc vào: “Như vậy là được rồi!” Cười vô hại một cái, Từ ma ma vội vàng tiếp lời: “Đúng thật nhìn không ra!” Vẫn tiếp tục trang điểm, nhưng trong lòng Tiểu Tiểu lại không buông lỏng, nàng không biết bắt đầu từ khi nào, Từ ma ma bắt đầu thay đổi, bình thường nàng cẩu thả tùy tiện, thế mà lại không phát hiện người bên cạnh thay đổi. Mà người tỉ mỉ như Hoa Nguyên cũng không phát hiện ra, có phải là… Thôi đi, không nghĩ nữa, mọi chuyện hôm nay đã đủ rồi, Hoa Nguyên, nàng sẽ không dẫn theo nàng ta chạy trốn, nhưng nàng sẽ sắp xếp ổn thỏa, cố gắng không để nàng ta xảy ra chuyện, mà Từ ma ma, sau này phải xem bản thân bà ta rồi. Còn Điểm Điểm nữa, quan hệ của nàng và Lân vương, Tiểu Tiểu không rõ đã có bao nhiêu người biết rồi, nhưng mọi điều này đối với nàng mà nói đều chẳng phải là tin tốt lành, không biết cũng tốt, nàng tự an ủi mình mà nói. *** Trên yến hội náo nhiệt, ngoại trừ các mỹ nhân vận những bộ y phục đủ kiểu cách động lòng người, những đại thần có địa vị cũng dẫn theo gia thuộc đến tham gia, trong sảnh yến hội rộng lớn, giờ đây bố trí rất nguy nga tráng lệ, mấy viên dạ minh châu to bự, chiếu rọi khắp trong sảnh còn sáng hơn cả ban ngày, mà mấy cung nữ mặc y phục cùng màu qua lại không ngớt, càng giống như bươm bướm bay lượn trong bụi muôn hoa vậy, làm cho sảnh yến hội thêm chút sắc màu tươi sáng. Nơi cao nhất của sảnh yến hội, có bày mấy cái bàn không lớn lắm, ngồi trung tâm là Hoàng thượng, người ngồi đầu bên trái Hoàng thượng là Hoàng thái hậu, một người phụ nữ hơn năm mươi tuổi, nhưng vẫn mãi còn bộ dáng thướt tha, người ngồi đầu bên phải chính là Liên phi, cũng là mẫu thân của tiểu thọ tinh hôm nay, một nữ nhân từng một mình chưởng quản hậu cung. Đầu dưới Hoàng thái hậu, ngồi theo thứ tự là công chúa Phong Quốc Tình Nhiên, Sóc vương, còn có một chiếc bàn trống. Mà đầu dưới Liên phi, người ngồi là Đồng phi, cũng có một chiếc bàn trống. Dưới cao đài, tiếp đó có hai chiếc bàn rất dài rất to, bàn thứ nhất có Vân phi và các phi tử khác ngồi, còn có gia quyến của các vị đại thần. Ngoài cùng nhất, là chỗ ngồi của các vị đại thần. Yến hội hôm nay, không chỉ là sinh thần của Nhị hoàng tử, vì sự có mặt của công chúa Phong Quốc, càng mang thêm chút màu sắc chính trị. Buổi tiệc này, vốn nên cao hứng vui vẻ, nhưng vì vẻ không vui trên gương mặt lúc này của Hoàng thượng, mọi người không một ai dám lớn tiếng nói chuyện. “Hỷ công công, ngươi còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau truyền vũ cơ?”
Yến hội đã bắt đầu một canh giờ rồi, Lân vương bởi vì thân thể không khỏe nên không đến, mà bên chỗ Tiên phi lại chẳng truyền lời gì tới, người cũng chưa có mặt, sắc mặt bí xị của Hoàng thượng ắt hẳn là bởi hai chuyện này đây. Hoàng thái hậu thấy bầu không khí hiện trường không tốt, như vậy để công chúa nhìn thấy thì không thích hợp, tuy không sợ quốc gia đó, nhưng truyền ra ngoài thì không hay ho gì lắm.
“Dạ.”
Lén nhìn Hoàng thượng một cái, Hỷ công công thấy Hoàng thượng không phản đối, mới yên tâm đi xuống, bộ dạng khập khiễng khập khà, hài hước lắm thay, khiến người ta thấy buồn cười.
Nhìn xem, đúng là có người cười rồi kìa, ánh mắt tức giận lia về phía nữ nhân ngu xuẩn phát ra tiếng kia, Hoàng thượng sắp sửa phát hỏa, Hoàng thái hậu vội nói:
“Công chúa, để cô chê cười rồi, Hỷ công công có thể khiến công chúa cười, cũng coi như là vật tẫn kỳ dụng!”
“Tiên phi nương nương giá đáo…”
Tiếng xướng vang vọng truyền tới, tiết mục trên đài nghẽn lại, ánh mắt của mọi người đều dồn cả về phía cửa, tay của Vu tướng siết chặt lại, nàng ta cố ý ư?
Một thân ngoại y thuần trắng, trên đó có thêu mấy áng mây màu lam nhạt, trên áng mây có điểm xuyết thêm những hạt trân châu hạt nào hạt nấy đều nhau, màu sắc tươi sáng,