Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2996 lượt.
iọng cười nói:
“Hoàng thái hậu nương nương nói có lý, xem ra hoàng cung này ấy à, Hoàng thượng không làm chủ, người làm chủ hẳn là Liên phi…”
“Tiên phi, mọi việc trong cung đương nhiên là do Hoàng thượng quyết định, tỷ tỷ cũng chỉ là tùy việc mà xét thôi…” Nghe Tiểu Tiểu nói vậy, chụp lên cái tội danh này thì thật không nhỏ, Liên phi vội lên tiếng biện bạch, Tiểu Tiểu cười nhạt nói:
“Vậy sao? Nhưng sao ta lại không cảm nhận ra được nhỉ? Hoàng thượng đã nói, đối với việc đến trễ của ta sẽ không truy cứu nữa, chẳng lẽ Liên phi muốn bác lại lời của Hoàng thượng ư?”
Mày ngài khẽ nhướn, dáng vẻ cúi đầu lúc này của Tiểu Tiểu, từ một bên nhìn qua cũng hết sức mê người. Trang sức thanh nhã, còn có động tác nhướn mày theo thói quen kia nữa, khiến cho Sóc vương ngồi đối diện nhăn hết cả trán, cái cô nàng này, động tác giống cô gái đêm hôm đó đến tám mươi phần trăm, chẳng lẽ nàng quen biết với cô gái kia sao? Sự nghi ngờ của Hoàng thượng đối với Tiên phi, chứng từ mấu chốt kia vẫn chưa nói với Sóc vương, nếu như Sóc vương biết được, tuyệt đối sẽ không ngồi đây như vậy rồi.
“Ta…ngươi vu tội…” Liên phi tức giận, nhưng lại không tìm được từ ngữ thích hợp để phản bác, Hoàng thượng mãi vẫn không lên tiếng thì lúc này lại đột nhiên nói:
“Đủ rồi! Đều ngồi xuống hết cho trẫm! Công chúa, để nàng chê cười rồi!”
Mỹ nhân phía đầu dưới của Hoàng thái hậu kia đứng dậy, cười một cách cao nhã nói:
“Hoàng thượng, hôm nay Tình Nhiên đến, không phải là không chuẩn bị gì cả.”
“Ồ, vậy sao? Công chúa chuẩn bị lễ vật gì?”
Hứng thú mà nhìn công chúa, sắc mặt lúc này của Hoàng thượng ôn hòa dị thường, công chúa cười tươi một cái:
“Trong cung của quý quốc, cái gì cũng không thiếu, thứ hôm nay Tình Nhiên chuẩn bị, chính là một điệu múa truyền thống của Phong Quốc, tên của nó là ‘Phiêu phiêu nhiên nhiên chúc thọ vũ’, chỉ ở trên quý yến của hoàng cung mới biểu diễn.”
“Phiêu phiêu nhiên nhiên chúc thọ vũ…”
“Nghe nói, vũ điệu này rất khó luyện, cho dù là trong hoàng thất của Phong Quốc, người biết múa hình như cũng không có ai nữa…”
“Ban nãy không phải công chúa nói muốn biểu diễn hay sao? Ấy vậy là công chúa đã luyện thành rồi…”
“…”
Có mặt Hoàng thượng, hiện trường vốn rất yên tĩnh, nhưng chúng nhân phía dưới khi nghe nói đến ‘phiêu phiêu nhiên nhiên chúc thọ vũ’, vẫn không nhịn được bắt đầu nhỏ tiếng nghị luận, đầu mày Hoàng thượng khẽ nhíu, Hỷ công công nói:
“Nô tài cung thỉnh công chúa chuẩn bị…”
Thanh âm vang vọng, mang theo một phần kính ý, Tiểu Tiểu tò mò nhìn bóng dáng rời đi đó, cái eo nhỏ chưa đầy một nắm kia bị bó chặt từng chỗ, nàng ta chính là nữ nhân mà Lân vương muốn cưới ư? Cái eo nhỏ bị bó như vậy, nàng ta không sợ bị thít cho gãy luôn hay sao? Nhìn dung nhan của công chúa, không phải thanh nhã giống như mình, nàng ta thuộc vào loại diễm lệ, nhìn vóc dáng của công chúa, không hề thua kém mình chút nào…có phải là, khi ở Phong Quốc, Lân vương đã thích công chúa rồi? Mà đối với mình, chỉ là nhất thời mê luyến thôi?
Hắn nên tin tưởng nàng, nhưng trong ánh mắt khi đó của hắn lại chẳng có một tia thấu hiểu nào, chỉ có phẫn nộ, sự phẫn nộ không nói hết được. Công chúa, tương lai là thê tử của hắn, thế Thủy Thủy thì sao? Nữ nhân xưng là đang mang thai con của hắn kia thì sao?
Ánh mắt liếc về phía Thủy Thủy ở phía dưới, chỉ thấy nàng ta đang trao đổi ánh mắt với Vu tướng, mà Vu Hoa thì chỉ ngồi đó với vẻ mặt cứng ngắc, biểu tình trên khuôn mặt có hơi lạnh nhạt. Nhìn thấy Vu tướng lặng lẽ lui ra ngoài, trong lòng Tiểu Tiểu trầm xuống, nhớ đến mọi chuyện nghe được ở Vu phủ…
Độc kia, quả nhiên là Thủy Thủy hạ, bọn họ dự định tối nay có quản gia ở nhà thúc độc, khống chế thần trí Tiểu Tiểu, khiến Tiểu Tiểu nhắc với Hoàng thượng chuyện Thủy Thủy đã mang thai đứa con của Lân vương, mà Hoàng thượng bất đắc dĩ dưới áp lực của đứa bé, ắt hẳn cũng sẽ để Thủy Thủy gả qua đó. Mà công chúa này, vốn là một người ngoài, một nữ tử ngoại quốc, làm sao đấu lại được Thủy Thủy và đứa con trong bụng nàng ta chứ? Đợi mọi chuyện đều hoàn thành xong, ngày mai hoặc ngày mốt sát thủ sẽ hành động, đấy chính là ngày chết của Tiểu Tiểu rồi…
Thật biết nghĩ cho nàng, trước khi chết còn để Tiểu Tiểu làm việc có ích. Độc hạ trong không khí bọn họ đều đã hít phải, mà thuốc giải lại hạ lên lương thực phụ trong phòng bếp. Nha hoàn đày tớ sẽ ăn lương thực phụ, đương nhiên có thể giải độc, mà cái đám chủ tử này, thì đợi ba ngày sau nàng thúc độc thì mới phát độc.
Kế sách này, vốn trong lúc bọn họ nói chuyện Tiểu Tiểu đã làm xong rồi, mà sau khi nghe họ nói xong, Tiểu Tiểu lại nảy ra một chủ ý mới, họ bất nhân với Tiểu Tiểu như vậy, Tiểu Tiểu hà tất phải khách khí với họ chứ?
Vốn nàng cũng không định làm một cách tuyệt tình như vậy, số độc kia cũng sẽ không lấy mạng bọn họ. Nàng dự định tìm một tử tù, khiến Tiên phi chết đi, bọn họ cũng sẽ không mất mạng nữa, nhưng bây giờ nàng đổi ý rồi, Tiên phi sẽ bỏ trốn, mà không phải là chết đi, người chịu liên lụy, vẫn là một nhà bọn họ…
“Hay…” Từng tiếng vỗ tay va