Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342991

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2991 lượt.

tràn đầy ôn nhuận, mà trên đầu nàng, không cài trâm vàng sức bạc, cũng không có lục ngọc rực rỡ, có chăng cũng chỉ là một màu trâm bạch ngọc, trang sức bạch ngọc, bên ngoài có thêm khuyên tai bạch ngọc được mài giũa mà thành, trên gương mặt nàng trang điểm nhạt, lông mày thanh mảnh có hình, mắt phượng hơi híp lại, môi hồng hơi nhếch lên, ăn mặc thanh nhã, nụ cười ngọt ngào, làm mê mẩn ánh mắt của tất cả những người có mặt, bao gồm…
Một cặp mắt mê luyến, một bóng dáng mờ nhạt dưới đài! Không tới hai tháng, nàng đã thay đổi rất nhiều, nhìn nàng ăn vận, nhìn nụ cười của nàng, hẳn là nàng sống rất tốt? Kì hạn ba tháng, ba tháng, nàng thật sự sẽ ra ngoài ư? Là y quen biết nàng trước, sau ba tháng, giữa hai người bọn họ, không biết có còn cơ hội nữa không đây?
So với sự kinh diễm của bên phái nam, biểu hiện của bên phái nữ thì phong phú hơn nhiều. Có kinh diễm, nhưng nhiều hơn chính là sự đố kị của các nàng, nữ nhân đẹp như thiên tiên, gây cho các nàng áp ực rất lớn, mà sự say mê trong ánh mắt của nam nhân, lại khiến cho gia thuộc của các đại thần tự dưng thấy khẩn trương…
Có gì phải khẩn trương chứ? Các ông cũng chỉ nhìn thôi mà, nàng ấy là nữ nhân của Hoàng thượng, ngay đến việc nhìn ngắm cũng chỉ có thể trong trường hợp này thôi, mà còn phải trước khi Hoàng thượng nổi giận nữa kìa.
Không giống với những nữ nhân khác, trên gương mặt Thủy Thủy lại mang theo một nụ cười nhạt, lòng đố kị đang bùng cháy, Tiểu Tiểu như vậy, sao nàng có thể tranh với nàng ta được chứ? Thật may, Lân vương không đến được, nếu như để Lân vương nhìn thấy, thế thì phiền đây…
Một ánh mắt tựa như vô tình mà lướt tới, Thủy Thủy cười tươi với nàng một cái, không phải thật lòng chúc phúc, mà là nụ cười đã đạt được ý đồ, đêm nay, quản gia sẽ thành công chứ nhỉ?
“Khụ khụ…”
Tiếng ho khan bực dọc truyền tới, chúng thần vội vã cúi đầu xuống, nhiều người không tự nhiên mà đỏ mặt, mà vẻ mặt của Hoàng thượng lại càng bực bội hơn:
“Lâm Tiên cung của ái phi xa lắm à, đã lâu thế này rồi mới mời được ái phi đến!”
Hơn một canh giờ, yến hội cũng qua gần một nửa thời gian rồi, cô nàng này rốt cuộc đang làm cái trò gì vậy? Đáng chết là, đến muộn thì thôi đi, còn trang điểm y như yêu tinh, định bụng câu hết hồn đám đại thần của hắn chắc?
“Hoàng thượng…” Thanh âm ngọt ngào, làm tan chảy hết xương của đám đàn ông, vẻ nũng nịu của nàng tuy Hoàng thượng rất cao hứng, nhưng điều hắn không cao hứng là đang ở trong trường hợp này.
“Hoàng thượng…bộ y phục mà người tặng thần thiếp đẹp quá, thần thiếp phải bảo Từ ma ma trang điểm tới mấy lần mới thấy vừa lòng đó. Người cũng biết đấy, bình thường thần thiếp đều trang điểm đậm, nhưng bộ y phục này, còn mấy trang sức cài đầu Hoàng thượng tặng nữa, quá mức tao nhã, mãi mà thần thiếp không vừa ý…nếu như cứ tùy tiện mà đến, không màng đến dáng vẻ khác người thì há chẳng phải sẽ khiến mọi người dở khóc dở cười hay sao? Cuối cùng khi vừa lòng, thì cũng đến muộn mất rồi…Hoàng thượng, đều tại người hại đó, hiện giờ thần thiếp nhất định là không đẹp, bằng không thì bọn họ cũng chẳng nhìn thần thiếp như vậy…”
Ngón tay chỉ về phía các vị mỹ nữ ở phía dưới, bọn họ vội cúi đầu, Hoàng thượng cả kinh: Lúc nãy chỉ lo giận dỗi, suýt nữa thì quên bộ y phục này là do hắn tặng nàng. Nghĩ đến việc nàng nghe lời mà mặc y phục như vậy, là để hắn ngắm sao? Gương mặt Hoàng thượng cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, trên mặt không xuất hiện nụ cười, nhưng cũng khôi phục lại vẻ bình thường.
“Ái phi nhọc lòng rồi, ngồi đi!”
Chỉ đơn giản như vậy? Chúng phi đều trợn to mắt, cứ tưởng Hoàng thượng sẽ xử trí Tiên phi thế nào, không ngờ lại bỏ qua đơn giản như vậy, tay Liên phi siết chặt lại, Hoàng thượng thích nàng ta thật rồi!
“Tiên phi muội muội, muội muội đúng là dụng tâm rồi. Giải thích này của muội muội, đến muộn rồi, bọn ta cũng có thể hiểu được, nhưng bọn ta đều đã qua ba tuần rượu, muội muội có phải cũng nên tự phạt ba ly hay không.”
Mang theo nụ cười giả dối khiến cho Tiểu Tiểu nhìn thấy mà ghét, ai nói đến muộn thì phải uống rượu chứ? Tiểu Tiểu phóng khoáng đến vị trí bên cạnh Đồng phi rồi ngồi xuống, mà Liên phi thì đứng ở đó, tức điên mà nhìn Tiểu Tiểu không xem lời nói của ả ra gì. Thấy nàng vẫn không để tâm đến lời của ả, cứ tự nhiên mà bưng ly nước trà lên uống.
“Hoàng thượng…” Ánh mắt ai oán nhìn về phía Hoàng thượng, Liên phi ấm ức nói, mà Vân phi dưới đài thì mang vẻ mặt như xem trò vui, Đồng phi không lên tiếng, phảng phất như những chuyện bên ngoài không liên quan đến nàng ta.
“Tiên phi, Liên phi nói đúng, ngươi đã đến muộn, tuy Hoàng thượng không xử phạt ngươi, nhưng tự phạt ba ly cũng là điều nên làm…”
Thấy Hoàng thượng không hề lên tiếng, cũng mang dáng vẻ đứng ngoài sự việc, bây giờ Liên phi không thoát ra được, Hoàng thái hậu đè nén sự chán ghét đối với Tiên phi ở trong lòng, vội vàng giải vây cho Liên phi.
Tiểu Tiểu nghe vậy, khóe miệng cười nhạt, ngón tay thon dài trắng trẻo vuốt cái ly trước mặt, hai mắt của nàng nhìn chăm chú vào hoa văn xanh đậm trên cái ly, thấp g


80s toys - Atari. I still have