Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2933 lượt.
em những điều này cho…
“Thế Điểm Điểm là con của Tiểu Tiểu ư?”
Cắn răng, Hoàng thượng nhẫn nhịn nỗi xúc động muốn đánh người, cái cô nàng kia rốt cuộc là bao nhiêu tuổi, đứa con rốt cuộc là của ai?
***
“Nương nương, chúng ta không chạy trốn thật à?”
Từ trong cung ra, Tiểu Tiểu không vội vã rời đi, mà cùng với Hoa Nguyên đã hóa trang kĩ, tựa hồ đang đợi gì đó.
“Ừ!” Ỉu xìu đáp lại một tiếng, cái tên Hoàng thượng kia rốt cuộc sao vậy, đã lâu thế rồi, sao còn chưa xử quyết Vu tướng chứ? Vốn dĩ nàng định thúc độc, nhưng bọn họ ở trong lao chịu tội, nếu như bị chém đầu thì càng tốt hơn. Về phần Điểm Điểm ở bên chỗ Lân vương, nàng cũng không lo lắng cho lắm, Lân vương tất nhiên sẽ bảo vệ Điểm Điểm an toàn.
“Nương nương, ở đây rất nguy hiểm, mỗi ngày đều có người đến xét phòng, soát người, rất…” Hoa Nguyên bất an nhìn bên ngoài, nói không chừng lúc nào đó, bọn họ sẽ bị bắt về cung mất.
“Không sao, ai nhận ra được chúng ta chứ? Cứ đợi mà xem đi, qua được đầu ngọn gió này rồi hẵng tính!” Bên ngoài truyền đến một tiếng ồn ào, Tiểu Tiểu không vui đi ra ngoài. Nhìn thấy lại có một đội quan binh xông vào trong viện.
“Các người…có chuyện gì không?” Một giọng nói già nua truyền đến, một bà lão tóc bạc phơ run rẩy đứng trong viện, thị vệ cau mày không vui.
“Những người khác trong nhà đâu? Tìm một bà già ra để làm gì?”
“Quan gia, xin lỗi. Mẹ, đã nói với mẹ nhiều lần rồi, không phải Nhị Nhi của mẹ về đâu, sao mẹ lại chạy ra ngoài nữa chứ.” Một người đàn ông trung niên mới vừa từ trong viện đi ra đỡ lấy tay bà lão, không vui nói.
Hoa Nguyên này, đúng là ngày càng to gan mà! Tiểu Tiểu thầm than một tiếng, nhưng cũng phối hợp mà dựa lên người Hoa Nguyên, thủ lĩnh thị vệ không vui mà liếc nhìn Hoa Nguyên và Tiểu Tiểu một cái, nói: “Có gặp qua người này không!”
Giở bức họa trong tay ra, hai người tiến lên phía trước, Hoa Nguyên kinh ngạc á lên một tiếng.
“Ngươi đã gặp qua nàng ta!” Sắc mặt thị vệ chợt lạnh, khẩn trương hỏi.
“Từng gặp, người con gái xinh đẹp như vậy, cũng chỉ có trong tranh mới thấy thôi, nhưng trong cuộc sống đời thực, có người như vậy sao?”
Tiểu Tiểu nhéo lấy cánh tay Hoa Nguyên một cái, Hoa Nguyên tiếp lời:
“Nương nương…”
“Lão đại!” Tiểu Tiểu không vui sửa lại một tiếng, đã nói nhiều lần rồi, gọi Lão đại là được, nhưng sau khi ra khỏi cung Hoa Nguyên vẫn không sửa miệng được.
“Lão đại, bức họa này ta cứ cảm thấy quái lạ sao ấy, người nói xem, có khi nào là vẽ Tiên phi thật hay không?”
“Cái gì, Tiên phi thật?”
Tiểu Tiểu kinh ngạc ngẩng đầu, bức họa này, nàng cũng cảm thấy hơi kì lạ, không giống mình chút nào, giống như Hoa Nguyên nói, nếu như so sánh với Tiên phi, thì cũng có khả năng lắm. Chẳng lẽ hai người kia cũng bị bắt rồi sao? Điều này…
Hoàng thượng đã biết hết đầu đuôi sự việc, thì càng không thể bỏ qua cho mình được. Có điều bây giờ Tiểu Tiểu chẳng sợ gì cả, ngay đến Lân vương cũng không tin tưởng nàng, thì nàng còn sợ gì nữa? Cùng lắm, thì nàng dẫn Điểm Điểm cùng rời khỏi chốn này là được chứ gì!
Nhưng Thủy Tiên kia á hả? Cảm thấy đúng thật là thảm, một nữ nhân hồng hạnh vượt tường của Hoàng thượng, Hoàng thượng bắt được nàng ta, ắt sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nàng ta đâu, thôi quên đi, khi đó lúc nàng ta đi, thì hẳn cũng đã nghĩ tới kết quả hiện giờ, chuyện của nàng ta, cũng chẳng can hệ gì tới mình.
Thay một bộ nam trang thoải mái, Tiểu Tiểu vẫn đi trên phố, nếu như Thủy Tiên đã bị bắt, Hoàng thượng sẽ không rề rà kéo dài thời gian, cả nhà Vu tướng sẽ có tin tức ngay thôi. Trên phố lớn vẫn rất náo nhiệt, Tiểu Tiểu cũng chẳng có tí hưng phấn, hứng thú hiện nay của nàng, chỉ có một nhà Vu tướng mà thôi. Đến quán trà, tìm vị trí gần cửa sổ một chút, gọi một bình trà ngon, vẫn còn chưa kịp thưởng thức, thì tin tức mà nàng cần đã bay tới.
“Biết gì chưa, Vu thừa tướng trước kia, nở mặt nở mày cỡ nào, nhưng bây giờ…”
Có người thở dài một tiếng, người khác tiếp lời:
“Không phải Vu tướng đã bị bắt rồi hay sao? Nghe nói ông ta tham ô ngân lượng, còn cấu kết với ngoại quốc, tội thật không nhỏ đâu.”
“Chuyện đó, đúng là đồn như vậy, tất cả người nhà Vu tướng đều đã bị bắt, bao gồm nha hoàn đày tớ một người cũng không tha. Có điều, mấy ngày trước tội chứng của Vu tướng còn đang điều tra, bây giờ ấy à, thì không thế nữa rồi, Hoàng thượng đã hạ thánh chỉ, ba ngày sau sẽ giải đến cửa thành chém đầu.”
“Cái gì, phải giết thật à? Chém đầu bao nhiêu? Không phải tất cả mọi người trong phủ đấy chứ? Những người giúp việc, nha hoàn hẳn phải vô tội chứ…”
“Là toàn bộ người đấy, bao gồm thân thích liên quan tới bọn họ, nghe nói tổng cộng hơn mấy trăm người. Bên chỗ thành lầu, nói không chừng bây giờ đã dán cáo thị rồi…”
Hơn mấy trăm người? Trong lòng Tiểu Tiểu thắt lại, nàng sớm đã dự liệu được mà cũng còn cảm thấy bất ngờ. Người nàng muốn báo thù, trước giờ chỉ có cả nhà Vu tướng thôi. Mà nay, tên Hoàng thượng kia, tại sao trong một lúc lại giết nhiều người vậy chứ?
T