Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2925 lượt.
Hoàng thượng xấu xa kia bắt đi lắm, thúc ấy sẽ bắt bé để uy hiếp mẹ. Cho nên bé nghe lời cha, ngoan ngoãn trốn trong phòng, cái căn phòng ở phía dưới tẩm thất.
“Cha biết, cha biết. Điểm Điểm, cha sợ, sợ con sẽ giống như mẹ của con lén lút bỏ đi mất, các người đều không cần cha nữa!”
Ôm chặt lấy Điểm Điểm, đều là lỗi của hắn, không nên khiến Tiểu Tiểu đau lòng, thật không nên mà!
“Cha, Điểm Điểm cần cha mà, Điểm Điểm sẽ không vứt bỏ cha, Điểm Điểm tuyệt đối sẽ không vứt bỏ cha đâu.” Điểm Điểm cũng ôm lấy Lân vương, hiện giờ cha rất yếu đuối, bé không biết giữa mẹ và cha rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng bé sẽ không rời bỏ cha, cho dù mẹ không cần cha, bé cũng sẽ giúp cha có được mẹ.
“Cha, Điểm Điểm nói cho cha biết một tin tốt, một tin xấu, cha muốn nghe cái nào trước?” Điểm Điểm nhìn Lân vương lúc này đang chán nản muôn phần, bé ngây thơ hỏi.
“Tin gì thế?”
Lân vương khó hiểu nhìn Điểm Điểm, hắn cũng ở yên trong nhà, Điểm Điểm có thể biết được tin gì chứ?
“Tin tốt, hay là tin xấu? Con nằm mơ thấy được đấy, cha, cha đừng xem thường giấc mơ của con , mơ chuẩn lắm đấy.” Điểm Điểm vui vẻ nhìn Lân vương, chỉ là bé rất ít khi nằm mơ thôi.
“Thế nghe tin tốt trước đi?”
Lân vương lắc lắc đầu, nghe bé nói chuyện, dỗ trẻ con vui cũng được.
“Tin tốt chính là, con sắp có muội muội rồi. Qua vài tháng nữa, con sẽ có muội muội!”
Điểm Điểm cao hứng cười to, đứa bé đó đáng yêu lắm, mặt mũm mĩm, cười ngọt ngào, còn có cái miệng nhỏ chóp chép kia nũa…đáng yêu cực kì.
“Điểm Điểm, con nói là con nằm mơ thấy mẹ con mang thai?”
Biết rõ chỉ là một giấc mơ mà thôi, nhưng khi nghe thấy lời nói của Điểm Điểm, Lân vương vẫn thật sự kích động một hồi.
“Cha, cha nói sai rồi, không phải con mơ thấy, là mẹ con vốn đã mang thai rồi đấy? Giấc mơ của con rất chuẩn, chi bằng chúng ta đánh cược nhé?” Điểm Điểm không vui lườm Sóc vương, dám hoài nghi giấc mơ của bé? Cha là người xấu.
“Điểm Điểm đừng giận, cha tin con là được chứ gì, cha thà rằng tin tưởng con còn hơn!”
Nếu như Tiểu Tiểu thật sự đã mang thai, thế thì tốt biết mấy, đứa con của hắn và nàng, bất luận là bé trai hay bé gái, hắn đều thích; bất kể là giống hắn hay giống nàng, hắn cũng thích hết.
“Thế tin xấu thì sao?” Lân vương tùy ý hỏi.
“Tin xấu chính là mẹ quỳ ở một nơi, phía sau có một người tay cầm đại đao đang đứng, muốn giết mẹ. Xung quanh còn rất nhiều người xem nữa…cha, mẹ gặp nguy hiểm…”
Điểm Điểm lo lắng nhìn Lân vương, mẹ sắp bị giết rồi, ai sẽ cứu mẹ đây. Điểm Điểm muốn đi, Điểm Điểm nhất định sẽ cứu mẹ.
“Cái gì? Điểm Điểm, con nhớ lại coi, xung quanh còn có những ai?” Nghe Điểm Điểm miêu tả, ắt hẳn là chém đầu mới đúng, mà người xung quanh, hẳn là người vây xem. Hoàng thượng thì Điểm Điểm cũng quen biết, thế…
“Có, có Hoàng thượng xấu xa, còn có thúc thúc xấu xa kia nữa, có điều, không có cha, chỉ không có mỗi cha thôi đó?”
Điểm Điểm suy nghĩ một hồi, không phải cha là huynh đệ với bọn người Hoàng thượng hay sao, sao hai người họ đều có mặt, cha thì lại không chứ? Nếu có cha, nhất định sẽ cứu mẹ.
Không có ta? Lân vương cười khổ một cái, nếu như thật sự đến lúc đó, Hoàng thượng và Sóc vương hẳn là sẽ ngăn cách mình sang một bên chứ gì? Cũng phải, bây giờ quan hệ giữa hắn và họ, sớm đã thay đổi rồi. Nhưng còn may, đây chỉ là một giấc mơ của Điểm Điểm thôi, cho dù Tiểu Tiểu chưa rời kinh, với thủ đoạn của nàng, cũng tuyệt đối sẽ không bị bắt được.
“Nhưng mà cha à, kì lạ lắm, Điểm Điểm mơ thấy cuối cùng người cứu mẹ, lại là một thúc thúc xa lạ đấy? Người đấy Điểm Điểm chưa gặp qua bao giờ, sao thúc ấy lại cứu mẹ chứ? Cứu mẹ có mục đích gì?”
Bé mới bốn tuổi, lại chứa đựng những tư duy chẳng nên thuộc về bé, Lân vương thương tiếc nhìn Điểm Điểm, cùng nhớ nhung đến cái cô nàng không biết đã sống vui vẻ ở nơi nào rồi kia.
“Vương gia, công chúa Phong Quốc cầu kiến!” Tiếng của quản gia, phá vỡ bầu không khí đê mê trong phòng, Điểm Điểm khó hiểu nghiêng đầu:
“Cha, công chúa lại là ai nữa, nàng ta cầu kiến cha làm gì?”
“Một người không liên quan, cha đuổi nàng ta đi là được!” Bỏ Điểm Điểm xuống, Lân vương muốn ra ngoài, chặt đứt cái ý nghĩ viển vông kia của công chúa.
“Không cần! Con cũng muốn đi!” Níu lấy y phục của Lân vương, gặp công chúa á hả, chuyện hay ho như vậy, làm sao có thể thiếu Điểm Điểm người gặp người thích, hoa gặp hoa nở này được chứ? Hơn nữa, bé muốn xác định ý đồ của công chúa một chút, không thể để nàng ta có ý nghĩ lung tung với cha.
“Được thôi!” Bế Điểm Điểm dậy, Lân vương ra hiệu để công chúa tiến vào.
“Vương gia, Tình Nhiên nghe nói quý thể Vương gia không được khỏe, trong lòng rất lo lắng, đặc biệt…”
Cung nữ dâng lên lễ vật được gói ghém đẹp đẽ, quản gia hơi do dự, chỉ thấy Vương gia không có bất cứ chỉ thị gì, ông cũng không dám nhận bừa.
Tình Nhiên thoáng đỏ mặt, sao chàng lại nhìn mình chằm chằm như vậy chứ, tuy hôm nay nàng đặc biệt trang điểm một phen: Y phục trên người mỏng manh, trên mặt trang điểm diễm lệ, cổ áo mở thấp, toàn thân trên dưới thơm nức…