Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2931 lượt.
ũng không dám nói ra.
“Vâng, nói hết rồi!” Vu tướng vội gật đầu, những chuyện khác đều làm rất ẩn mật, Hoàng thượng tuyệt đối không biết được.
“Vậy sao? Vu tướng, cuối cùng hôm nay trẫm cũng biết được lòng trung của ngươi. Đã nói hết rồi, thế thì chuyện tìm sát thủ, thì không phải do ngươi làm rồi nhỉ?” Hoàng thượng cười lạnh một tiếng, thấy Vu tướng dập đầu như giã tỏi, hắn tức giận nói:
“Nữ nhân kia, thật sự tên là Tiểu Tiểu?”
Hở? Vu tướng đờ mặt, vấn đề này lúc nãy ông chưa nói à? Nhìn sắc mặt tối tăm kia của Hoàng thượng, ông chỉ đành gật đầu lia lịa, nữ nhân kia rốt cuộc là ai, nhìn cái bản mặt càng tối hơn của Hoàng thượng kia thì….
“Thế đứa bé trai bốn năm tuổi mà nàng dẫn theo kia đâu rồi?”
Mày rồng cau chặt, Hoàng thượng nhớ tới những lời Sóc vương từng nói lúc trước, nghĩ tới nó có khả năng là đứa bé mình có hảo cảm kì lạ mà mình đã gặp một lần, trong lòng hắn thầm kích động: Có phải là, đứa bé kia cũng có khả năng là con mình?
“Bé trai? Hoàng thượng, chuyện này lão thần thật sự không biết rồi, nàng ta đều một thân một mình, trước nay lão thần chưa từng nhìn thấy đứa bé nào…” Vu tướng khó hiểu nhìn Hoàng thượng, sao Hoàng thượng lại biết Tiểu Tiểu có con chứ? Nữ nhân kia cũng đâu giống.
“Hừ, trẫm thật không dám tin tưởng lòng trung của ngươi được nữa. Chính mắt trẫm đã nhìn thấy đứa bé kia, cái này còn giả được sao?” Hừ lạnh một tiếng, Thủy Thủy đang quỳ dưới đất lại bỗng nhiễn bật cười:
Nàng vào cung, nhất định là đã từng dịch dung, thế tuổi thực tế của nàng, ắt sẽ có thể đoán ra đứa bé kia có phải của nàng hay không. Đứa bé bốn năm tuổi, thì ít nhất nàng cũng phải hơn hai mươi tuổi rồi.
“Hồi Hoàng thượng, hình như xấp xỉ với tuổi của Thủy Thủy, chắc khoảng mười lăm tuổi…”
Vu tướng ngẩng đầu, vết máu trên trán, đó là do ban nãy dập đầu xuống đất mà có.
“Khoảng mười lăm tuổi? Không thể nào có con bốn năm tuổi được, thế đứa trẻ này là…”
Hoàng thượng lẩm bẩm, Thủy Thủy ban nãy bị Vu Hoa bịt miệng lại đột nhiên cắn tay Vu Hoa một cái, lớn tiếng nói: “Đứa con của nàng ta, đương nhiên là con hoang rồi. Hoàng thượng, con của ta, mới là cốt nhục của Lân vương…”
Gương mặt Hoàng tượng toát lên vẻ kinh ngạc, trong mắt Thủy Thủy xẹt qua một tia đắc ý, nàng biết mà, đứa con này đảm bảo là quả cân tốt nhất.
Yên lặng…sau khi Hoàng thượng nhìn trừng trừng Thủy Thủy đúng một khắc, mới phất phất tay, có thái giám tới đem cả nhà Vu tướng lôi đi, trước lúc đi, Thủy Thủy còn hét lớn tiếng:
“Hoàng thượng, đứa con trong bụng ta đúng là của Lân vương, nó cũng là cốt nhục của hoàng thất các người, người không thể đối xử với ta như vậy được…”
Giọng của nàng ta rất lớn, Hoàng thượng bực bội cau tít đầu mày, Lân vương sao lại trêu phải một ả nữ nhân như vậy chứ, cùng là con gái Vu tướng, Thủy Tiên kia yên tĩnh hơn Thủy Thủy này nhiều. Hoàng thượng khai ân, Thủy Tiên và Từ Lâm đều nhốt chung với bọn Vu tướng, điều cần biết thì Hoàng thượng cũng biết được kha khá rồi, điều còn sót lại chính là phải xử lý thế nào thôi. Vốn dĩ tội lớn như vậy, là phải diệt cửu tộc, nhưng bây giờ lại thêm chuyện Thủy Thủy, vẫn nên hỏi ý Lân vương trước rồi tính sau vậy.
Thụy Tiên kia, bây giờ hắn cũng có thể xác định là Tiểu Tiểu rồi, bên chỗ Lân vương có hiểu lầm gì đó không chừng. Có lẽ, Tiểu Tiểu căn bản không có con, như lúc trước Sóc vương nói, nàng chỉ là đang giúp một người bạn của mình mà thôi.
Nhưng…cho dù nàng chưa có con, quan hệ của nàng và Lân vương là thật sự tồn tại, nghĩ tới cảnh tượng Tiểu Tiểu và Lân vương trên giường quấn quít triền miên, trong lòng Hoàng thượng thấy buồn bã muôn phần. cho dù là họ đã có quan hệ, thì đấy cũng đã là quá khứ rồi, đối với người con gái này, hắn sẽ không từ bỏ!
Lân vương và Sóc vương, bọn họ là huynh đệ tốt nhất, nhưng những việc mà bọn họ được tự do lựa chọn ở bên ngoài cung đã quá nhiều rồi, đâu có giống như mình, định sẵn suốt đời phải…
Haizz, chắc đệ ấy sẽ thông cảm cho mình chứ? Cả đời này, thứ mà Hoàng thượng muốn không nhiều, mà Tiểu Tiểu là một trong số ít đó. Còn Lân vương, đệ ấy ở bên ngoài có cơ hội lựa chọn, những chuyện đã xảy ra lúc trước giữa hai người họ hắn sẽ không truy cứu, quả thực không được, công chúa hoặc là Thủy Thủy gả qua đó trước đều được hết.
Bây giờ xem ra, mình cũng đã ích kỉ rồi, không muốn cùng đệ ấy tranh một nữ nhân, nhưng Hoàng thượng tuyệt đối sẽ không phải kẻ bỏ cuộc.
“Thủy Thủy, muội mang thai rồi?” Trong mắt chan chứa nỗi vui mừng không che giấu được, vừa về đến nhà giam, Từ Lâm đã không chờ được liền hỏi.
“Đúng vậy, cho nên chúng ta vẫn còn cứu được, đứa bé này nói sao đi nữa cũng là huyết mạch hoàng thất bọn họ, Hoàng thượng nhất định sẽ không để đứa bé lưu lạc bên ngoài.”
Thủy Thủy cười đắc ý, Lân vương không thừa nhận, không đồng ý cũng không sao, chỉ cần Hoàng thượng có thể làm chủ cho nàng là được rồi. Lúc đầu nàng còn lo sợ Hoàng thượng sẽ mặc kệ, nhưng giờ thì hay rồi, nhìn Hoàng thượng, cũng đã động lòng với ả