XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.

ất xinh đẹp.
Nhưng bây giờ hắn không thể nói, Thủy Thủy tưởng rằng đứa con là của Lân vương, cứ để muội ấy nghĩ vậy đi. Nếu như biết đứa con là của mình, Thủy Thủy chưa chắc sẽ sinh hạ đứa con này, mà Thủy Tiên cũng sẽ đau lòng thất vọng với mình, lúc đó động thai khí, con cũng nguy hiểm. Còn có Vu tướng, Vu Hoa, bọn họ đều không phải người dễ chọc, nếu như biết người đàn ông làm nhục Thủy Thủy là mình, bọn họ sẽ không chịu để yên đâu!
Nhưng đợi đứa bé sinh ra là ổn, gạo đã nấu thành cơm, con cũng đã có, bọn họ sẽ không giết chết mình để hai người phụ nữ ở góa đâu nhỉ? Đắc ý tính toán, ánh mắt Từ Lâm lại liếc về phía Thủy Thủy, chỉ thấy nàng ta đang cẩn thận nắn bóp bàn tay đang sưng, có thể là rất ngứa, không dám gãi, chỉ có thể dùng tay bóp, giờ đây bàn tay nàng ta đã chi chít những dấu tay màu xanh tím.
“Bà ngoại, các người tại sao lại không cần mẹ, đem mẹ vứt ở bên đường không lo vậy? Có phải khi đó trong nhà bà rất nghèo, không nuôi nổi mẹ phải không?”
Ngồi trong lòng Vu phu nhân, Điểm Điểm ngây thơ hỏi.
“Ơ…chuyện này…Điểm Điểm…”
Trên mặt Vu phu nhân lộ ra vẻ khẩn trương, bà cũng không biết nguyên nhân, bà quay đầu nhìn về phía Vu tướng, bản mặt già của Vu tướng đỏ lên, lúng túng không biết phải nói thế nào.
“Điểm Điểm!” Nhìn thấy cha mẹ khó xử, Vu Hoa vội đón lấy Điểm Điểm, ôm trong lòng cười nhạt nói:
“Cháu là bảo bối của mẹ cháu, cũng giống vậy, mẹ của cháu cũng là bảo bối của ông bà ngoại. Lúc nhỏ, mẹ cháu bị bệnh, bọn ta cũng không biết sao mẹ cháu lại ở bên đường…khi đó, Tiểu Tiểu không còn thở nữa, ta còn chính mắt nhìn thấy quản gia đem muội ấy nhập liệm…”
Tuy lúc đó y chỉ có năm sáu tuổi, nhưng chuyện khi đó y vẫn còn nhớ, tận mắt nhìn thấy hạ táng, nhưng Tiểu Tiểu sao lại ở bên đường, còn có thể bật khóc nữa chứ? Lờ mờ, y còn nhớ đứa em gái này rất đáng yêu, rất thích cười, nhìn thấy y luôn cười khanh khách…
“Cậu, ý của cậu là khi đó mẹ đã chết rồi sao?”
Điểm Điểm khó hiểu nhìn cậu, hình như có hơi kì lạ, Vu tướng trầm mặt, lạnh lùng nói:
“Tình hình cụ thể của chuyện này, xem ra phải hỏi quản gia rồi, chuyện lúc đó hắn là người rõ nhất, hắn hẳn là biết chuyện này là sao.”
Đứa con gái đã tắt thở đem chôn, thế mà lại được lượm ở ven đường, chuyện này thật sự rất quỷ dị. Có điều những chuyện này đều không quan trọng nữa, quan trọng là, Tiểu Tiểu, con gái lớn của ông vẫn còn sống tốt, thế là hay rồi.
“Ờm, con biết rồi. Dì xấu xa à, ban nãy những lời của gia gia dì không nghe thấy sao? Không được gãi, gãi rách da sẽ rất khó lành…”
Nhìn vẻ đau khổ trên mặt Thủy Thủy, trong lòng Điểm Điểm liền thấy vui vẻ: Ả nữ nhân này thật quá xấu xa, thế mà lại dám cùng mẹ cướp cha, thật quá xấu xa mà! Bé nhất định phải lưu tâm đến nàng ta, còn có cái thứ kia trong bụng nàng ta nữa, trong bụng mẹ có em bé rồi, đó mới chính là của cha đấy nhá?
“Dì còn gãi, lát nữa rách da, đừng nói cháu chưa cảnh cáo dì nhé!”
Điểm Điểm nghiêm túc nhìn nàng ta, Thủy Thủy nhíu mày:
“Cha, cha thương lượng với cái lão bên ngoài một chút, bảo ông ta xem giúp con được không! Y thuật của ông lão kia cao như thế, tỷ tỷ chảy máu mà ông ta vẫn còn cứu được, cái này của con nhất định ông ta sẽ có cách…”
Thủy Thủy làm nũng nhìn Vu tướng, Vu tướng lắc lắc đầu:
“Muốn xin thì con tự mình đi xin. Thủy Thủy, con cũng không phải là con nít, tại sao bây giờ làm việc càng ngày càng xúc động vậy chứ? Tiểu Tiểu là tỷ tỷ của con, Điểm Điểm là cháu ngoại của con, sau này con tuyệt đối không được làm tổn thương đến họ!”
“Cha…con làm hại họ lúc nào chứ? Con chỉ là không muốn để đứa bé trong bụng con không có cha mà thôi. Đứa bé không có cha, cha không biết sẽ đáng thương cỡ nào sao? Chẳng lẽ cha…”
Thủy Thủy không kiên nhẫn mà nhìn Vu tướng, nói lên đại đạo lý của nàng ta, lời của nàng ta còn chưa nói hết, Điểm Điểm liền oa oa bật khóc, ông lão bên ngoài lắc lắc đầu, vểnh tai lên nghe động tĩnh bên trong.
“Tiểu tử thối, ta đâu có nói mày, mày khóc gì mà khóc? Không lẽ mày không có cha à? Cha của mày không phải Lân vương sao?”
Thủy Thủy bực bội lườm Điểm Điểm, tên nhóc thối này, luôn tại thời khắc mấu chốt mà ngắt lời mình, thật là đáng ghét quá mà.
“Hu hu…bà ngoại, ông ngoại, Điểm Điểm…Điểm Điểm, chính là đứa bé không cha…”
Khóc gục trong lòng Vu Hoa, Điểm Điểm miệng gọi Vu tướng và Vu phu nhân, nhỏ như bé mà cũng biết, tính quan trọng của Vu tướng và Vu phu nhân trong cái nhà này, bé chính là muốn thu phục lòng của bọn họ, ai bảo bé thông minh đáng yêu như thế cơ chứ?
“Điểm Điểm…đừng khóc, đừng khóc mà…cha của cháu không phải Lân vương sao? Cháu không phải là con trai của Lân vương đấy ư?” Vu Hoa vỗ bả vai Điểm Điểm, an ủi nói.
“Điểm Điểm không biết nữa, mẹ cũng không biết, mẹ cũng không biết cha của con là ai, chỉ biết cha có khả năng là Lân vương…hu hu, ban nãy dì xấu xa kia chính là nói Điểm Điểm mà…dì xấu xa,…xấu xa…!”
Nghẹn ngào mà nói, gương mặt Điểm Điểm lộ ra vẻ cực kì đáng thương, mỹ mục của Thủy Thủy trợn lên, bỗng nhiên mặt mày hớn hở, nàng ta cẩn thận vịn lên