Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2880 lượt.
thành xe đi đến bên Điểm Điểm, dịu giọng hỏi:
“Điểm Điểm, ban nãy cháu nói, cháu không biết cha cháu là ai sao? Cháu không phải là con trai của Lân vương?”
“Hừ…” Điểm Điểm ngoảnh đầu đi, từ chối trả lời câu hỏi của nữ nhân này, nàng ta trước giờ chả có tí lòng tốt nào, nói chuyện dịu dàng với mình thế này, nhất định là có mưu đồ.
Lúc trời đã tối, một đoàn người cuối cùng cũng đến một hộ nhà nông, cho mấy người trong nhà vài lượng bạc, bọn họ quyết định tạm thời ở đây nghỉ chân. Tuy là chạy nạn, y phục mặc trên người bọn họ không hề sang quý, nhưng chế tác tinh tế vẫn cho thấy bọn họ không phải người thường. Vợ chồng nông gia nhiệt tình chiêu đãi bọn họ những món ngon nhất, nhưng Thủy Thủy vẫn bĩu môi, vẻ mặt không vui.
“Thủy Thủy, ở đây cũng không phải ở nhà, muội đừng tùy hứng nữa!”
Vu Hoa lạnh lùng trách móc một tiếng, gắp vài miếng thịt vào trong chén Điểm Điểm, Điểm Điểm vui vẻ cười, vui vẻ ăn, thuận tiện đem mấy miếng gắp vào trong chén gia gia, ông lão bật cười ha ha:
“Điểm Điểm ngoan lắm, gia gia không uổng công thương con!”
Sắc mặt Vu tướng như cũ, miếng thịt gắp trên đũa cũng vươn dài cánh tay đưa vào trong chén Điểm Điểm, ôn hòa nói:
“Điểm Điểm, con còn nhỏ, phải ăn nhiều một chút mới mau lớn!”
“Cảm ơn ông ngoại, con phải cao như cha, như thế mới có thể bảo vệ mẹ!”
Điểm Điểm cười khúc khích, bé không cần cao nhiều, cao như cha là được rồi, có điều cha cũng cao thật đấy, hình như còn cao hơn cậu một chút.
“Hừ…ai mà biết mày là thằng con hoang từ đâu chui ra chứ, còn dám luôn miệng gọi cha, mày…ưm ưm…”
Một miếng rau xanh chuẩn xác nhét vào trong miệng Thủy Thủy, vẻ mặt ông lão như cũ, ưu nhã gắp rau đưa vào trong miệng, chậm rãi nói:
“Ăn cơm thì ăn đi, muốn đánh rắm, thì cút ra ngoài, đừng có ở đây mà ảnh hưởng đến tâm tình mọi người ăn cơm! Điểm Điểm là con trai của Lân vương, điều này cô có dị nghị gì thì đi mà nói với Lân vương, đừng ở đây mà dạy hư con nít!”
Thật sự không ngờ, đường đường là Vu tướng lại có thứ con gái như vậy, thật là…
“Ông…ông già thối…ư m ưm…” Lần này, không chỉ là miệng, trên mặt cũng bị ném một ít rau, vẻ mặt Thủy Thủy cực kì hài hước, vả lại điều quan trọng là ông lão đã điểm huyệt nàng ta rồi, nàng ta có muốn cũng chẳng động đậy được. Nàng ta bốc hỏa hai mắt nhìn ông lão, mà Điểm Điểm ở bên thì mang vẻ mặt sùng bái mà nhìn ông lão, miệng cười khúc khích:
“Gia gia, người thật lợi hại. Cách này tốt, thú vị hơn nhiều, cũng yên tĩnh hơn rồi…”
Lúc nói, còn không quên làm mặt quỷ với Thủy Thủy, nhìn thấy cặp mắt bốc hỏa của nàng ta, Điểm Điểm cười càng vui vẻ.
“Ha ha, Điểm Điểm, còn không mau ăn cơm? Ăn cơm xong, gia gia dẫn con đi bay bay…”
Ông lão yêu thương sờ đầu Điểm Điểm, đây là ông đích thân giáo dục, là niềm tự hào của ông. Nào có giống cái tên ngốc Tiểu Tiểu kia đâu, ngốc chết đi được.
“Bay bay? Được đó, được đó…” Vui vẻ bới cơm trong chén, cả trái tim Điểm Điểm đều bay bổng: Bay bay nhá, đã bao lâu gia gia không dẫn mình bay bay rồi?’
“Ưm ưm…ta…” Nhìn thấy một già một trẻ đều rời đi, Thủy Thủy lo lắng nức nở, ông lão quay đầu, bực dọc nhìn Thủy Thủy, vung tay một cái, một cục đá không lớn không nhỏ liền bay qua, Thủy Thủy loạng choạng một cái, suýt nữa là ngã xuống đất.
Bốc hỏa nhìn bóng dáng đã đi xa của hai người, nàng ta động đậy cánh tay có hơi cứng ngắc của mình, cảm giác tê dại thuận theo cái tay trúng độc truyền đến, cái tay sưng đỏ ngứa càng dữ hơn, trên mặt nàng ta đổ một tầng mồ hôi lạnh, một bàn tay khác thì ra sức nắn bóp bàn tay trúng độc, vài lần thì xuất hiện vết máu loang lổ…
“Thủy Thủy, muội phải chú ý chút. Lúc nãy không phải lão sư phụ đã nói rồi sao. Không được gãi tùy tiện, rách da thì sẽ không dễ phục hồi đâu.”
Từ Lâm vội vàng nhắc nhở, Vu Hoa lườm hắn một cái, hắn vội vã cúi đầu, buồn buồn ăn thức ăn trong bát.
“Phải đó, ả điên, lời sư phụ nói trước nay đều rất chuẩn, nếu cô còn gãi nữa, cái ‘móng heo’ hồng hào non mềm này của cô sẽ biến thành móng heo thiệt luôn đấy…”
Điểm Điểm khiêu khích mà nhìn Thủy Thủy, đừng nói đến việc hiện giờ bé có gia gia bên cạnh bảo vệ, cho dù không có gia gia ở bên, còn có những người như là bà ngoại, ông ngoại, cậu sẽ không để ả điên tùy tiện bắt nạt Điểm Điểm đáng yêu đâu. Nói thêm nữa, cho dù không có họ bảo vệ, trước nay cũng chỉ có chuyện Điểm Điểm bắt nạt người khác, muốn bắt nạt bé ấy à, không có cửa đâu nhá!
Hất đầu lên một cách cao ngạo, ông lão bật cười ha ha, cái ả điên kia đúng là không não không mắt mà, chọc ai không chọc lại đi chọc phải tiểu ác ma này, đừng thấy bình thường bé ngoan ngoãn là thế, lúc nghịch ngợm, ngay cả gia gia cũng dám chòng ghẹo, càng đừng nói đến mẹ của bé.
“Con đã nói với cha, con muốn có muội muội để chơi. Kết quả là ngay lập tức cha liền bế mẹ vào trong phòng nói là giúp con tạo ra muội muội, con rất tò mò muốn vào trong đó nhìn lén, nhưng quản gia cứ cố bế con đi, cũng chẳng biết bây giờ đã tạo được chưa nữa…”
Thường thì c