Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
tiếng thút thít của Thủy Thủy không nhỏ, trong lòng Từ Lâm thắt lại, đau lòng nhìn Thủy Thủy, nàng ta rất yếu ớt, cũng rất thương tâm, nhưng không phải vì hắn, là vì Lân vương cái người căn bản không hề thích nàng ta kia. Nghĩ đến Lân vương, một ngọn lửa giận lan tràn trong lòng, Từ Lâm muốn ôm lấy Thủy Thủy, nói với nàng ta, hắn mới là phụ thân của đứa bé, cái người ở cùng đêm đó với nàng ta là hắn, không phải Lân vương chết tiệt kia…
“Từ Lâm ca…” Lúc nãy còn đang nghĩ đến cái tốt của Từ Lâm, không ngờ người ra ngoài nhìn mình lại thật sự là hắn, Thủy Thủy cảm động mà nhìn Từ Lâm, nước mắt ấm ức không hề cố kị tuôn ra, dáng vẻ khổ sở đáng thương khiến cho Từ Lâm nhịn không được muốn ôm nàng ta vào lòng…
bàn tay tựa như có ý thức mà vươn qua đó, Từ Lâm kích động muốn ôm lấy Thủy Thủy, mà Thủy Thủy cũng đứng bật dậy, vươn bàn tay vẫn còn chảy máu ra, uất ức nói:
“Từ Lâm ca, huynh xem…”
Dưới ánh trăng không sáng lắm, thật ra không nhìn rõ gì cả, bàn tay muốn ôm lấy Thủy Thủy của Từ Lâm liền khựng lại, đổi thành đỡ lấy bàn tay mà Thủy Thủy đưa qua, dịu dàng hỏi:
“Thủy Thủy, đau không?”
Chắc là đau lắm đây? Buổi sáng hắn thấy nàng ta không ngừng xoa bóp tay, cái cảm giác ngứa ngáy ấy hắn biết, nhưng mà…
Hắn muốn an ủi nàng ta, nhưng bên cạnh có nhiều ánh mắt nhìn hắn như thế, ngay đến Thủy Tiên, bởi vì mang thai, hiện giờ tâm tình cũng đặc biệt kích động, người cũng mẫn cảm hơn hẳn. May thay, Vu Hoa đối với Thủy Thủy không tệ, lúc mấu chốt, y vẫn giúp nàng ta. Vu tướng thì sao? Bây giờ trong mắt ông ta chỉ có Tiểu Tiểu và Điểm Điểm, đâu còn lo đến Thủy Thủy nữa?
“Đau, rất đau…đã chảy máu rồi…” Nếu là trước kia, mẹ mà biết bị chảy máu, nhất định sẽ đau lòng , rất đau lòng. Thủy Thủy thương tâm nhìn Từ Lâm, thắc mắc:
“Từ Lâm ca, có phải Thủy Thủy rất xấu xa, rất không được người khác ưa thích hay không…trước kia, cha và mẹ đối với Thủy Thủy rất tốt, rất thương yêu Thủy Thủy, nhưng bây giờ…nhưng bây giờ, trong mắt ông ấy chỉ có…chỉ có Điểm Điểm…”
“Không đâu…Thủy Thủy, sẽ không đâu…” Mỹ nhân rơi lệ, ấm ức kể với Từ Lâm, Từ Lâm không nhịn được nữa mà ôm Thủy Thủy vào lòng, chặt chẽ ôm lấy thân hình hao gầy kia, hắn thương yêu vỗ nàng ta, lẩm bẩm nói:
“Thủy Thủy rất tốt, Thủy Thủy rất tốt! Thủy Thủy, đã là người sắp làm mẹ rồi, phải chăm sóc bản thân thật tốt, đừng quên, muội vẫn còn đứa con đấy?”
Thủy Thủy nằm trong lòng Từ Lâm, hỏi rất nhỏ tiếng:
“Còn đứa con? Nhưng ngài ấy căn bản không thích đứa con này, ngài ấy…ngài ấy muốn Tiểu Tiểu sinh đứa con cho ngài ấy, không thừa nhận đứa con trong bụng Thủy Thủy….”
Đây mới là điều nàng ta để ý nhất, con có rồi, vốn định thành hôn nhờ con. Nàng ta tưởng rằng có con rồi, cho dù Lân vương không đồng ý, Hoàng thượng cũng sẽ khiến Lân vương cưới mình, nhưng không ngờ…
“Không đâu, Thủy Thủy. Phụ thân của đứa bé nhất định sẽ thừa nhận nó!”
Đúng thế, hắn mới là phụ thân của đứa bé, hắn chắc chắn sẽ thừa nhận đứa con này, cũng thừa nhận Thủy Thủy…
“Các người, các người đây là đang…”
Hai tay siết chặt, Thủy Tiên nước mắt đầy mặt nhìn hai kẻ đang ôm chặt lấy nhau kia, nàng đã đến một thời gian rồi, vốn dĩ ông lão bảo nàng bớt hoạt động, vì đứa con nàng cũng nguyện ý, nhưng lòng dạ tướng công để đâu làm sao nàng lại không phát hiện được chứ? Thấy tướng công lâu lắm mà chưa về, nàng mới cẩn thận ra ngoài tìm kiếm, không ngờ cái nhìn thấy được lại là tướng công và muội muội của mình đang ôm nhau! Hơn nữa, nàng đã tới lâu vậy rồi, hai người họ vẫn nhắm mắt làm ngơ mà thân thiết…
“Thủy Tiên…sao muội lại ra đây?”
Trên mặt Từ Lâm lộ ra một tia khẩn trương, mà Thủy Thủy thì sợ đến nỗi đẩy Từ Lâm ra, lùi ra sau hai bước liền, một lúc không vững liền ngã xuống đất…
“Thủy Thủy…muội không sao chứ?”
Nghe thấy ‘bing’ một tiếng, lúc Từ Lâm quay đầu vừa hay nhìn thấy Thủy Thủy ngã ngồi xuống đất, hắn vội vã khẩn trương chạy qua, lo lắng hỏi.
“Các người…Từ Lâm…huynh…”
Thủy Tiên tức tới nỗi một câu cũng chẳng nói được, từ lúc nào, quan hệ của bọn họ lại tốt như vậy? Thủy Thủy ngã, sao hắn lại có dáng vẻ khẩn trương đến vậy? Lúc ở trên xe nàng đã cảm thấy Từ Lâm có gì đó không đúng, giờ xem ra trực giác của nàng quả nhiên không sai, Từ Lâm chắc chắn là đã thích Thủy Thủy rồi…
Nhưng, sao có thể được chứ? Thủy Thủy đang mang là cốt nhục của Lân vương, chẳng lẽ ngay đến cái này hắn cũng không để bụng sao? Hoặc là…
Không thể nào, không thể nào đâu…sao có thể như vậy được? Người Từ Lâm thích vẫn luôn là mình, từ rất nhỏ đã là vậy rồi, hắn chẳng qua chỉ xem Thủy Thủy như muội muội của mình thôi, sao có thể thích Thủy Thủy chứ?
Thủy Tiên lắc lắc đầu, vừa lắc vừa lùi về phía sau, tiếng gọi phía sau sớm đã chẳng nghe thấy nữa, lòng nàng đau dữ dội, người cũng trực tiếp ngất đi…
***
“Hoàng huynh, thả Tiểu Tiểu đi, được không?”
Một tia thất vọng nhiễm lên mắt Lân vương, bị bắt vào thiên lao, hoàng huynh vẫn tách hai người bọn họ ra, căn bản không ở cùng một nơi, muốn nói chuyện với Tiểu Tiểu cũng khó.
“Lân, đệ là huynh