XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2820 lượt.

Tiểu vui vẻ cười nói:
“Thế cũng phải!”
Mang thai rồi, thuốc bọn họ bào chế nàng thật sự không yên tâm, hiện giờ, nơi này nàng yên tâm nhất vẫn là bản thân nàng.
“Cô nương từ từ tìm đi, thuộc hạ cáo từ trước đây…”
Đi đi, đi lẹ lên, đi càng nhanh càng tốt! Tiểu Tiểu cúi đầu cười trộm, kỹ thuật trước kia sư phụ dạy nàng thật là có ích, thời khắc mấu chốt, nó liền phát huy tác dụng rồi.
Tiếp tục đi về phía hậu viện, Đào Nhi kia không hề đi theo, tuy thái độ nàng ấy đối với mình có tốt hơn không ít, nhưng suy cho cùng nàng cũng là người của Dạ Hoặc, Tiểu Tiểu vẫn không dám tín nhiệm nàng.
Tìm chỗ cực kì kín đáo, Tiểu Tiểu mới vươn tay ra, một túi châm nhỏ nằm trong tay nàng, thời gian của nàng không nhiều, lại phải né tránh tai mắt của mọi người, nàng cầm châm lên, mau chóng châm cứu cho mình, sau đó nhắm mắt lại, đợi thời gian tới, thân thể nàng đã đỡ hơn một chút.
“Cô nương…cô nương…”
Thanh âm của Đào Nhi không lớn, nhưng từng tiếng không ngừng truyền tới, Tiểu Tiểu nhếch miệng cười, bộ dạng bây giờ của mình, chẳng lẽ có thể chạy ra ngoài được chắc? Đào Nhi này, trông chừng mình cũng gắt thật đấy.
“Đào Nhi, ta ở đây, không có gì!”
Rút châm ra, lén lút tìm chỗ giấu châm xong, Tiểu Tiểu cúi người đi cả đoạn đường rồi mới lên tiếng, Đào Nhi vui mừng nhìn Tiểu Tiểu, cười nói:
“Cô nương! Dọa chết Đào Nhi rồi, cô không sao chứ?”
“Không sao!”
Trên mặt Tiểu Tiểu, chẳng có một chút ý cười nào, người cũng nhanh chóng bước về phía tiền viện, Đào Nhi khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, không biết lại chọc giận cô nương chỗ nào rồi, trong lòng có chút thấp thỏm bất an.
Trở về trong phòng, Tiểu Tiểu không nói năng, trực tiếp lên giường nằm nhắm mắt nghỉ ngơi, đã châm cứu một lần rồi, buổi tối nàng thử luyện công xem sao, muốn né tránh tai mắt của bọn họ, chỉ có đợi đến lúc buổi tối yên tĩnh. Muốn triệt để loại bỏ độc tố trên người, chí ít cũng phải tám đến mười ngày, bởi vì hiện giờ nàng không phải một mình, vì đứa bé, nàng phải từ từ giải độc, từ từ khôi phục. Con của nàng và Lân vương, nàng nhất định sẽ bảo vệ nó thật tốt.
Ngày tháng như vậy đã trôi qua bảy tám ngày, độc tố trên người Tiểu Tiểu cũng loại bỏ gần hết, mà Dạ Hoặc kia chỉ ngẫu nhiên đến ngồi chơi, tùy tiện nói vài câu, nhưng không hề ép Tiểu Tiểu phá thai, cũng không nhắc tới những chuyện liên quan đến Lân vương nữa. Nhưng dáng vẻ của y càng bình tĩnh, thì Tiểu Tiểu biết càng sẽ có chuyện gì đó sắp xảy ra. Nói thực lòng, nàng không hiểu rõ Dạ Hoặc này, đây cũng chỉ là trực giác mà thôi.
Trăng lên đến trên ngọn liễu, Tiểu Tiểu nằm trên giường còn chưa thức dậy. Thân mình gần bốn tháng, phần bụng đã nhô lên rõ ràng, mà bên chỗ Lân vương một chút tin tức cũng chẳng có. Đừng nói là Lân vương, sư phụ dường như cũng quên mất nàng rồi. Theo lý mà nói, nếu như sư phụ muốn tìm nàng, thì càng chẳng phải chuyện gì khó. Ban ngày nghĩ đến những chuyện phiền muộn này, buổi tối Tiểu Tiểu ngủ không yên giấc. Trong lúc mơ mơ màng màng, có người lẻn vào trong căn phòng ngủ này, ánh mắt sáng quắc chăm chú nhìn người đang nằm nhíu mày trên giường, hắn bỗng nhiên thở hắt ra một hơi, tay run rẩy vươn ra, vuốt lên gương mặt xuất hiện hằng đêm trong mộng kia…
“Ưm…ai…”
Tiểu Tiểu trong mộng, nhưng cũng hết sức nhạy bén, còn chưa mở mắt ra, tay đã nhanh chóng đánh tới, bốp một tiếng tát tai vang lên lanh lảnh, người nào đó bắt đầu đen mặt.
“Ơ…” Mở mắt ra, nhìn gương mặt tuấn tú sáng nhớ chiều mong kia, còn có dấu tay hồng hồng trên khuôn mặt hắn nữa, tay Tiểu Tiểu còn hơi nóng, nàng kích động muốn ôm lấy hắn khóc một trận, nhưng…người ban nãy mình đánh hình như là hắn, nhìn sắc mặt hắn là đủ biết.
“Lân, xin lỗi, thiếp không biết là chàng…”
Ấm ức chớp chớp mắt, Tiểu Tiểu quyết định chủ động nhận sai trước, tay cũng nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt Lân vương, nước mắt tí ta tí tách rơi xuống.
“Cũng chưa nhìn rõ là ai đã động thủ, Tiểu Tiểu, nàng vẫn lỗ mãng như vậy!”
Lâu không gặp, bản thân tiều tụy không ít, cũng gầy đi nhiều, nhưng Tiểu Tiểu không những không hốc hác, ngược lại nở nang hơn, xem ra ngày tháng sống ở đây không tệ, trong lòng Lân vương thấy hơi chua xót.
“Thiếp…thiếp cũng không ngờ là chàng. Đã lâu vậy rồi, thiếp còn tưởng rằng chàng không cần thiếp nữa chứ?”
Tiểu Tiểu ấm ức mếu máo, Lân vương đang trách nàng à? Nàng lại không chạy ra được, lúc ngủ đề cao cảnh giác không tốt hay sao? Nơi này còn có người đang nhìn nàng như hổ rình mồi nữa đấy!
“Ta vẫn luôn tìm nàng, nhưng nàng không biết đâu, Ám Dạ bảo này cũng chẳng phải hạng xoàng. Muốn lén lút lẻn vào, rồi tìm được đến đây, cũng đã chậm trễ hàng đống thời gian rồi. Tiểu Tiểu, nàng vẫn khỏe chứ? Y không làm khó nàng chứ?”
Tay vuốt ve gương mặt mềm mượt của nàng, ánh mắt Lân vương nhu tình như nước, Tiểu Tiểu ôm lấy hắn, nghẹn ngào nói:
“Khỏe!”
Đúng thế, rất khỏe, ít nhất, hiện giờ nàng và con đều rất tốt. Nghĩ đến con, nàng đẩy Lân vương ra, nhìn vào mắt hắn, nghiêm túc nói:
“Lân, thiếp vẫn luôn bảo vệ tốt cho thiếp và con, bọn thiếp đều rất ổn,