Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2819 lượt.
chàng sờ thử đi!”
Nắm lấy bàn tay hắn, để hắn sờ cái bụng nhô lên của nàng, cái bụng nhỏ tròn tròn cứng cứng, ở trong đó là đứa con của hai người bọn họ, gương mặt Lân vương nở nụ cười mê chết người không đền mạng:
“Nó vẫn ngoan chứ? Có phá nàng không?”
“Cũng tạm, nó có khi sẽ động đậy nữa đấy? Chàng đặt lên trên thử xem, có lẽ sẽ cảm nhận được.”
Lúc Điểm Điểm lớn cỡ này, nàng còn ngây ngốc không biết nữa chứ? Khi đó, nàng cứ khổ não mãi về cái bụng của mình, tại sao ăn bao nhiêu cái bụng vẫn không giảm xuống? Mãi sau đó, sư phụ nhắc nhở nàng xong, nàng mới biết bên trong có một đứa bé, nàng cũng vui mừng khôn xiết.
Bây giờ tốt rồi, từ sớm đã biết sự tồn tại của đứa bé, bản thân mình thì chịu biết bao nhiêu là khổ. Giống như nôn nghén, lúc trước có Điểm Điểm, nàng chưa từng nôn một lần nào cả. Nhưng đứa con này, cách một nửa ngày, nàng phải nôn một chặp. Cái loại cảm giác đến mật đắng cũng ói cả ra kia, bây giờ nghĩ đến nàng vẫn còn cảm thấy khó chịu.
“Động rồi, thật sự động đậy rồi…Tiểu Tiểu, con của chúng ta động đậy rồi kìa?”
Tựa như một đứa trẻ, Lân vương kích động la lên, Tiểu Tiểu bịt miệng hắn lại, nhanh nhạy xem xét xung quanh một lượt, nhỏ giọng nói:
“Chàng muốn người ở đây đều biết chàng đã đến hả? Lân, bây giờ thiếp cảm thấy thiếp đã trưởng thành hơn một chút, mà chàng thì cứ như con nít ấy, không ổn trọng bằng thiếp nữa.”
Sự ổn trọng của nàng à, đều là làm dáng mà thôi, Lân vương thở khẽ một hơi, nhưng hắn không phản bác Tiểu Tiểu, nhỏ tiếng hỏi:
“Tiểu Tiểu! Điểm Điểm cũng đang ở gần đây đợi nàng đấy. Thân thể nàng sao rồi? Chúng ta rời đi ngay bây giờ?”
“Lân, võ công của thiếp, ít nhất phải đợi hai ngày nữa mới khôi phục. Lúc trước, thiếp trúng một chút độc, chỉ hạn chế võ công và nội lực của thiếp, nhưng cũng không tổn hại tới thiếp. Ngày trước, thiếp mới tìm được một số ngân châm bắt đầu chữa trị, nhưng vì sự an toàn của đứa bé, thiếp dùng châm rất nhẹ, cho nên độc giải chậm một chút. Chàng xem chúng ta có cần đợi qua hai ngày nữa không?”
Võ công của nàng hiện giờ chưa khôi phục, cùng lắm cũng chỉ tốt hơn người bình thường một chút, Lân vương dẫn nàng thoát ra cũng không được cho lắm, nên…
“Đợi qua hai ngày tuy tốt, nhưng nàng ở đây ta thật sự không yên lòng. Tiểu Tiểu, chúng ta vẫn nên đi ngay bây giờ đi, hãy tin Lân, Lân sẽ bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng và con xảy ra chút chuyện nào.”
Thời gian hai ngày không dài, Tiểu Tiểu đã ở đây lâu như vậy, theo lý mà nói cũng chẳng ngại một hai ngày kia. Nhưng một sự bất an kì lạ cứ tràn lan trong lòng, Lân vương không muốn kéo dài thêm nữa, chỉ sợ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Cái cảm giác không tìm thấy Tiểu Tiểu, hắn đã cảm nhận rất nhiều, huống hồ, với năng lực của hắn mà nói, dẫn Tiểu Tiểu đi cũng không phải chuyện không thể.
“Được thôi, thiếp đi theo chàng!”
Nghe xong ý của Lân vương, Tiểu Tiểu biết Lân vương tất nhiên đã có dự tính, nàng tin tưởng hắn, vốn dĩ nên tin tưởng vào hắn.
“Ừm, nàng thay y phục!”
Đường sớm đã dò kĩ, Tiểu Tiểu thay y phục xong, Lân vương bế nàng bay lên, lên xuống vài cái, liền đến trước cửa Ám Dạ bảo, chỉ cần đi qua Thái Kỳ trận nguy cơ trùng trùng trước mặt này, thì bọn họ thật sự an toàn rồi.
“Lân, trước mặt là…” Tiểu Tiểu không xác định nhìn về phía trước, một Ám Dạ bảo nho nhỏ, vậy mà cũng bày trận pháp, chuyện này…
Có hơi kì dị, nói không ra tại sao, nhưng nàng cứ cảm thấy không thỏa đáng.
“Cái này, là điều cần thiết để đi ra Ám Dạ bảo, nhưng thời gian không khớp thì trận cũng sẽ biến đổi, chúng ta phải nắm bắt thời gian, không được để bọn chúng có sự cảnh giác!” Tay ôm chặt lấy Tiểu Tiểu, Lân vương an ủi nàng, cũng tựa như đang an ủi chính mình.
“Ha ha ha…Lân vương thật hứng chí nhỉ, đêm hôm khuya khoắt, đến Ám Dạ bảo của ta cũng chẳng nói một tiếng. Lân vương muốn lén lút như vậy dẫn phu nhân của ta rời đi hay sao?”
Tiếng cười bỗng truyền tới, khiến Tiểu Tiểu và Lân vương đều ngây ra, lúc quay đầu, liền thấy đám người đông đảo phía sau, cầm đầu dĩ nhiên là cái tên Dạ Hoặc đáng ghét kia. Lân vương cau mày không vui, định nổi đóa lên, Tiểu Tiểu kéo tay hắn một cái, ngăn hắn lại:
“Ơ, Dạ Hoặc à, muộn thế này rồi ngươi không đi ngủ, tinh thần không tệ nhỉ!”
Tiểu Tiểu cười xán lạn, mở miệng đùa giỡn, Dạ Hoặc khó hiểu nhíu mày, người con gái này, không thể đột nhiên lại ăn nói dễ nghe vậy được, nhất định đang giở trò quỷ gì đây, có điều, bất kể nàng dự tính ra sao, y đều có phòng bị, còn sợ nàng nữa chắc?
Phụ nữ mà, tuy rằng nhắm mắt cũng tóm được cả một mớ, nhưng người con gái thú vị như nàng thì chỉ có duy nhất một người, y sẽ giữ nàng lại, từ từ chiếm lấy trái tim nàng.
“Tiểu Tiểu nè, nàng lại không ngoan rồi. Đêm hôm khuya khoắt thế này, nàng ra đây làm gì? Còn Lân vương nữa, ngài nói xem Tiểu Tiểu đã là người phụ nữ của ta rồi, ngài đến góp vui làm quái gì thế?”
“Bế khí!”
Bế khí?
Trong mắt Tiểu Tiểu thoáng ngây ra, nhưng trong đầu bỗng hiểu ra mà cườ