Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.

chàng đấy? Nếu chàng mệt mỏi, tinh thần không tốt, thế chúng ta không phải sẽ thảm lắm sao? Đúng rồi, Lân, túi châm của thiếp chàng có mang đến đây không? Nếu có thì tốt rồi, thiếp giúp chàng châm cứu, chàng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.”
Tiểu Tiểu nắm lấy tay hắn, trên gương mặt nàng không có chút vẻ mệt mỏi nào, có chăng chỉ là vẻ hạnh phúc đong đầy. Lân vương ra ngoài, nàng muốn dẫn hắn về núi, đợi đứa con sinh ra, lúc thân thể mình tĩnh dưỡng xong, thì bọn họ có thể dắt tay nhau xông pha giang hồ rồi.
“Cái đống bảo bối kia của nàng à? Sao ta dám không mang theo chứ, may mà có Điểm Điểm, bằng không ta thật không biết phải mang theo thứ thuốc nào đi giúp chúng ta chạy trốn đâu đấy?”
Lân vương bật cười ha ha, Tiểu Tiểu kinh ngạc trợn to mắt, không thể tin được hỏi:
“Không phải cái đống bảo bối kia của thiếp chàng đều mang theo hết luôn đấy chứ? Ở đâu, cho thiếp xem nào!”
Có mấy thứ đó thì hay quá, độc trên người nàng có thể giải ngay lập, mà thân thể của Lân vương càng có thể mau chóng điều dưỡng. Tiểu Tiểu sốt ruột nhìn Lân vương, Lân vương than thở:
“Tiểu Tiểu, ta ghen đấy. Nàng nhìn thấy ta cũng chẳng kích động đến vậy, chẳng lẽ ta còn không sánh bằng đống bảo bối kia của nàng hay sao?”
Bên trong giường, phía dưới tấm chăn, Lân vương lôi ra một cái túi nhỏ đưa vào trong tay Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười lớn nói:
“Chàng đó, Lân, cơn ghen này của chàng có hơi vô lý rồi, thiếp kích động là bởi vì, cái đống bảo bối này của thiếp, có thể giúp được chúng ta rất nhiều việc…”
Nói đoạn, tay mở cái túi ra, bên trong đều là mấy cái lọ không lớn không nhỏ, thuộc nằm lòng, Tiểu Tiểu giới thiệu đơn giản công dụng của mấy cái lọ này, từ trong đó lấy ra một cái lọ màu đen khá lớn, đổ ra có năm sau viên thuốc to cỡ hạt đậu nành đưa cho Lân vương:
“Cái này chàng ăn đi!”
Lân vương cười cười, không một chút chần chừ, nhét vào trong miệng xong chỉ cảm thấy ngọt ngọt. cứ như kẹo mà trẻ con thích ăn vậy.
Tuấn mi nhíu lại, Tiểu Tiểu không vui hỏi:
“Sao thế? Thuốc này rất ngọt, sao chàng lại có biểu cảm như vậy?”
Nàng lại đổ ra mấy viên, nhét hết toàn bộ vào miệng mình xong, rồi lại cầm lấy mấy cái lọ, lấy ra ít thuốc uống vào.
“Không sao, chỉ là ngọt quá. Tiểu Tiểu, đây là thuốc gì thế, sao lại ngọt như vậy?”
Uống xong, bụng cảm thấy hơi nóng, gương mặt hắn cũng có chút mồ hôi, Tiểu Tiểu thở dài nói:
“Bởi vì thiếp thích ăn ngọt mà. Trước đừng nói, ngồi nghỉ đi. Tối nay, hai chúng ta cũng không cần ngủ nữa, tĩnh tọa đến sáng mai, đảm bảo thần thanh khí sảng.”
Sự thật chứng minh, lời của Tiểu Tiểu đích thực không giả. Khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu vào trong cửa sổ, Điểm Điểm đang ngủ trên giường mở mắt ra, đầu tiên là mơ màng nhìn xung quanh một lượt, sau đó là vỗ lên đầu mình một cái, ánh mắt bắt đầu liếc quanh bốn phía:
Sao cha vẫn chưa về? Không phải xảy ra chuyện rồi đấy chứ? Mình đã cho cha tới mấy loại độc dược rồi, cứu mẹ hẳn là sẽ không thành vấn đề.
Điểm Điểm bất an tự mình mặc y phục, duỗi lưng nhảy xuống giường, đúng lúc nhìn thấy hai nam nữ xa lạ cười cười nói nói đi vào, Điểm Điểm trợn mắt, bây giờ rất lưu hành dịch dung hay sao? Hai người sao đều dịch dung hết vậy.
“Điểm Điểm, nhóc con cuối cùng cũng dậy rồi!”
Thấy Điểm Điểm thức dậy, Tiểu Tiểu vội vã chạy lại, cảm thấy đã lâu lắm không gặp Điểm Điểm rồi, thật sự nhớ nó lắm đấy?
“Tiểu Tiểu, nàng chạy chậm thôi!”
Một phát túm lấy cái người ba chân bốn cẳng mà chạy kia, Lân vương cười cam chịu, Tiểu Tiểu quay đầu lại, cười nũng nịu nói:
“Lân à, chàng cũng đừng lấy làm ngạc nhiên nữa. Thiếp cũng đâu phải nữ tử yếu đuối tay trói gà không chặt, thiếp biết khinh công, còn có thể ngã được chắc?”
“Bình thường thì sẽ không ngã được, nhưng Lân cũng biết Tiểu Tiểu đôi khi cũng có hơi lỗ mãng, cho nên? Vì sự an toàn của nàng và con chúng ta, sau này vi phu đành phải giám sát nàng cho kĩ, một bước cũng không được chạy!”
Lân vương cười hì hì, nụ cười đó khiến cho Tiểu Tiểu cảm thấy cực kì gai mắt, không phải chỉ mang thai thôi sao? Có gì ghê gớm đâu chứ, lúc trước mang Điểm Điểm, nàng vẫn bay nhảy như thường, chẳng phải vẫn không sao đấy thôi?
“Cha, tại sao mẹ không được chạy vây? Điểm Điểm mỗi ngày đều chạy rất mau, cha cũng chưa từng nói qua Điểm Điểm mà?”
Tuy cha không cho mẹ chạy, nhưng không nói là không cho Điểm Điểm chạy mà, vươn cái chân ngắn ra, vài bước chạy đến bên Tiểu Tiểu, ngẩng đầu nhìn Tiểu Tiểu, Điểm Điểm cười vui vẻ:
“Mẹ, bế Điểm Điểm đi!”
Tiểu Tiểu mỉm cười cúi người, vui vẻ nhéo nhéo gương mặt nhỏ của Điểm Điểm, bế bé dậy cười nói:
“Điểm Điểm lại lớn thêm không ít, cũng ngoan hơn nè, Điểm Điểm, con có nhớ mẹ không? Mẹ thì nhớ Điểm Điểm quá đi!”
“Mẹ, Điểm Điểm đương nhiên nhớ mẹ rồi, Điểm Điểm rất nhớ rất nhớ mẹ đấy, có điều, chỉ là không gặp được mẹ. Mẹ, chúng ta không đi nữa, cùng cha cư ngụ ở nơi này được không? Chỗ này tuy rằng không thoải mái như ở vương phủ, nhưng Điểm Điểm thích nơi này lắm.”
Hưng phấn hôn lên mặt Tiểu Tiểu mấy cái, tiếng chụt chụt không


XtGem Forum catalog