Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2804 lượt.

tiểu cô nương chưa trải chuyện đời…
“Đương nhiên là được…cha à, mau chóng cưới mẹ đi, miễn cho cha cả ngày lo lắng mẹ gây họa….”
Không biết lúc nào, Điểm Điểm đã chạy lại, nhìn khuôn mặt đỏ ửng kia của Tiểu Tiểu, kéo lấy tay Tiểu Tiểu nói:
“Mẹ à, em bé cũng có luôn rồi, mau gật đầu đi!”
Đến lúc này rồi, mẹ còn do dự gì nữa chứ? Điểm Điểm khó hiểu nhìn Tiểu Tiểu, Lân vương thì lại kì vọng mà nhìn Tiểu Tiểu, ánh mắt của cha con hai người đều chăm chú trên người Tiểu Tiểu, mặt Tiểu Tiểu càng đỏ dữ hơn, nàng giãy mạnh ra khỏi cái ôm của Lân vương, giọng bé tí như muỗi kêu:
“Tùy chàng đấy!”
Âm thanh nhỏ xíu, khiến Lân vương vui quên trời đất, lúc Điểm Điểm đẩy hắn một cái, hắn mới hoàn hồn lại, mau chóng chạy ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy hình bóng yểu điệu kia dưới cây hoa quế trong sân.
“Tiểu Tiểu, thế ngày mai đi, ngày mai chúng ta sẽ thành thân…”
Lẳng lặng đi đến phía sau Tiểu Tiểu, đem thân hình yêu kiều ôm vào trong lòng, mùi hương thoang thoảng chậm rãi xông vào mũi Lân vương, cảm giác ấm áp, đẹp đẽ đến cỡ nào.
“Lân, chàng đúng là người thuộc phái hành động mà. Thiếp không có ý kiến gì, xem ra tên nhóc kia cũng không có ý kiến gì, chỉ là…công chúa thì sao? Chàng cưới chưa? Nàng ta phải làm sao?” Ngày chém đầu mình, cũng chính là lúc Lân vương cưới vợ, hôm đó, lúc sắp ngất đi, nàng hình như nghe thấy tiếng gọi của Lân vương, nàng không biết sao Lân vương lại đến, nhưng lúc đó hắn cũng đến rồi, tuy là không cứu được mình.
“Nàng ta ư, kệ đi. Trở về đưa một tờ giấy thôi vợ là có thể đuổi đi. Nếu như nàng ta không đi, ta sẽ có cách khiến cho nàng ta cút xéo!” Nói đến ả nữ nhân kia, trong mắt Lân vương tràn đầy phẫn hận, cái người vô sỉ như vậy, hắn vẫn là lần đầu gặp phải đấy. Tiểu Tiểu cười nhạt một cái:
“Chỉ cần chàng xử lí tốt là được! Nhưng cũng chả sao, khi nào chúng ta về cũng còn chưa biết được ấy chứ? Nói không chừng, chúng ta sẽ mãi mãi không về nữa. Thiếp thì không hề gì, nhưng mà Lân, chàng thật sự cam tâm sao?”
Vương gia, đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho rất nhiều thứ, nếu như để Lân vương từ bỏ như vậy, cảm thấy….cảm thấy đúng là làm khó người ta rồi…
“Ha ha, nơi có nàng là được, những cái khác, ta không để ý nữa. Thật ra, chúng ta vốn dĩ không cần phải khổ như vậy, chỉ đáng tiếc hoàng huynh…rồi huynh ấy sẽ nghĩ rõ ràng thôi…”
Nói đến Hoàng thượng, ánh mắt Lân vương tối đi rất nhiều, Tiểu Tiểu khẽ thở dài:
“Cũng trách thiếp lỗ mãng, nếu như nói cho chàng ngay từ đầu, thiếp cũng không cần vào cung, những chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra. Nhưng khi đó, thiếp vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng chàng, cho nên…”
Nàng khi ấy, chỉ là xem như vui chơi, sau này biết được tấm chân tình của Lân vương rồi, Tiểu Tiểu mới dám yên tâm đi yêu, yên tâm thích hắn.
“Tiểu Tiểu, chuyện trước kia đều không cần nói nữa, ta cũng là sau khi rời xa nàng mới biết nàng quan trọng với ta cỡ nào, biết nàng rời đi rồi, khi đó ngay cả lòng muốn chết ta cũng có luôn. Lúc ở Phong Quốc, cái ả công chúa này đã dùng mị thuật muốn mê hoặc ta, nhưng nàng ta không biết, tim của ta sớm đã bị hình bóng của một người con gái lấp đầy rồi, sao có thể bị mê hoặc được chứ? Ta chỉ muốn nàng, chỉ nhớ nhung nàng, đối với người phụ nữ khác, một xíu hứng thú ta cũng không có. Đêm cũng khuya rồi, nàng bây giờ đang mang nặng, phải nghỉ ngơi nhiều mới tốt…”
Tiểu Tiểu cười hạnh phúc, ngoan ngoãn để mặc hắn ôm mình về phòng, trong phòng đèn vẫn còn sáng, Điểm Điểm đã tự cởi đồ đi ngủ.
“Điểm Điểm thật hiểu chuyện, mới bé thế này, nhưng cái gì cũng biết làm!” Lân vương khẽ thở dài một tiếng, đứa bé này cũng chịu không ít cực khổ rồi, từ nhỏ chỉ có Tiểu Tiểu và sư phụ của nàng ở bên, trưởng thành sớm khiến người ta đau lòng.
“Phải đó, tuy rằng chúng ta tận lực chăm sóc nó, nhưng nó trưởng thành quá sớm rồi, có lúc, hình như còn hiểu chuyện hơn cả thiếp nữa kìa.”
Sờ gương mặt mềm mượt kia của Điểm Điểm, trong mắt Tiểu Tiểu thoáng qua một tia âu lo. Điểm Điểm bây giờ còn nhỏ, có lẽ thật sự không để bụng gì, nhưng lúc nó lớn thì sao? Đợi nó lớn rồi, nó sẽ đích thân đi điều tra thân thế của nó, đến khi đó…
“Tiểu Tiểu, chuyện kia, nàng thật sự không cần phải bận lòng. Ta cũng sẽ không xử tệ với Điểm Điểm, hơn nữa, đấy vốn dĩ là một thế cục không thể giải được…”
Không thể giải được, thật sự không thể giải được sao? Trong lòng Tiểu Tiểu bất an lạ kì, có chân tướng, thật sự là có chân tướng, nàng cảm giác, chân tướng thật sự sắp xuất hiện rồi…
Sáng sớm, Lân vương đã chuẩn bị những đồ dùng cho việc kết hôn, buổi trưa, mọi thứ đã chuẩn bị gần hết. Mũ phượng long bào, trên chợ có bán sẵn, tỉ mỉ chọn một bộ, tuy không phải tinh tế nhất, nhưng mặc lên người Tiểu Tiểu, vẫn đẹp không chê vào đâu được. Lân vương cũng một thân trang phục tân lang, Điểm Điểm một thân sắc đỏ vui mừng, nói muốn tìm vài láng giềng đến xem lễ, nhưng Tiểu Tiểu không đồng ý: Thành thân ư? Chỉ cần mình biết thì cũng đủ rồi, để người khác xem làm gì?
Điểm Điểm một thân áo đỏ, hưng phấn nhìn Tiểu Tiểu trang phục lộng lẫy, hâm mộ