Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2818 lượt.
dứt, Lân vương hâm mộ mà nhìn Điểm Điểm, miệng cười ha ha:
“Ăn cơm trước nhé? Điểm Điểm chắc là đói rồi. Tối qua Điểm Điểm ngoan lắm, không chạy lung tung, một mình đi ngủ đấy!”
Ba người, một bữa cơm không coi là tinh tế được bày trên chiếc bàn sơ sài, đều là Tiểu Tiểu và Lân vương cùng nhau làm. Nhớ đến bộ dạng ngốc nghếch kia của Lân vương, Tiểu Tiểu nhịn không được bật cười khanh khách.
“Nàng (mẹ) cười gì?”
Hai cha con đang cố gắng ăn đồ ăn trước mắt, nghe thấy tiếng cười của Tiểu Tiểu, hai người không hẹn mà cùng hỏi.
“Không có gì, thiếp chỉ đang nghĩ, thiếp và Điểm Điểm nên cảm thấy vui mừng, có thể ăn món ăn do Lân vương gia đương triều tôn quý giúp sức làm ra, phỏng chừng chúng ta là hai người duy nhất…”
Tiểu Tiểu tiếp tục cười, cầm đũa cũng bắt đầu ăn, cơm nàng làm, thật ra cũng chẳng phải ngon lành gì, ăn được là tốt rồi, đây là triết học xưa giờ của nàng.
“Mẹ, đấy là đương nhiên, ai bảo đấy là cha của con chứ? Nhưng mà nói thật lòng, thức ăn mẹ làm, ngon nhất vẫn là gà ăn mày, muốn ăn gà ăn mày quá cơ? Lần đó nếu như không phải tại cái ả ngốc kia, thì Điểm Điểm đã được ăn gà ăn mày rồi…”
Nhớ đến gà ăn mày, nước miếng Điểm Điểm lại ứa ra. Mình thích ăn món này, thật ra cũng là bất đắc dĩ, nếu như không phải tại mấy món khác mẹ làm không ngon, sao bé có thể mê mẩn món gà ăn mày được chứ?
“Ả ngốc? Đấy là ai nữa? Hình như gần đây lúc mẹ không có mặt, xảy ra nhiều chuyện lắm thì phải?”
Mặt đầy hứng thú nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm cười xán lạn nói:
“Đúng rồi, mẹ không nói thì con quên mất đòi mẹ lời cám ơn. Tuy rằng nhi tử giúp lão tử là việc thiên kinh địa nghĩa, nhưng…cái ả ngốc kia, chính là Thủy Thủy ấy, chẳng phải ả ta luôn miệng nói đứa bé là của cha hay sao? Thật ra, đứa bé đó là…”
Vừa ăn cơm, Điểm Điểm vừa thêm mắm dặm muối đem chuyện của Thủy Thủy nói hết một lượt, Tiểu Tiểu ngại ngùng nhìn Lân vương một cái, gương mặt mang theo vẻ áy náy.
“Tiểu Tiểu, bây giờ tốt rồi, chuyện Thủy Thủy cũng coi như đã làm sáng tỏ, hai chúng ta có thể thành thân được rồi chứ?”
Nghe Điểm Điểm nói hết, trong lòng Lân vương xúc động vô cùng, Vu tướng kia, bây giờ lòng dạ chắc là không dễ chịu gì cho cam, coi gái xảy ra loại chuyện đó, người nào biết rồi mà dễ chịu cho được?
Hai cô con gái, lại mang thai vì một người đàn ông, lại khiến các nàng trong một ngày đều mất đi đứa con, cái tên Từ Lâm này thật đúng là lợi hại mà.
“Lân, thật ra thiếp vẫn luôn tin tưởng chàng, chỉ là, chỉ là bận tâm lời Thủy Thủy nói ngộ nhỡ là thật thì phải làm sao? Đúng rồi, vẫn chưa kịp hỏi chàng đấy? Sao chàng lại đến đây một mình, đám thiếp thân hộ vệ kia của chàng đâu? Sao họ không theo tới đây?”
Nói đến việc này, tim Tiểu Tiểu nảy lên đến tận họng, rất muốn nghe hắn nói rằng hắn đã vì mình mà từ bỏ hết tất cả, vì chỉ có như vậy bọn họ mới có thể không cần phải đối mặt với nhiều sự việc và trở ngại như thế này. Nhưng quan hệ của Lân vương và Hoàng thượng, nàng cũng không dám xác định, hắn thật có thể vì mình mà từ bỏ tất cả hay không?
“Ta chỉ đem theo Điểm Điểm đến thôi, ta không dẫn theo họ. Dẫn nhiều người quá, khó tránh khỏi việc Hoàng thượng sẽ nhìn ra tung tích của chúng ta. Tiểu Tiểu, Hoàng thượng vẫn chưa từ bỏ nàng, cho nên ta đành phải…Tiểu Tiểu, nếu như ta thật sự không còn là vương gia nữa, nàng có chê ta không?”
Không phải vương gia nữa, hắn không phải bình dân, không phải bá tánh bình thường, chỉ có thể là…một kẻ đào phạm, đào phạm bị Hoàng thượng lùng bắt!
“Lân, thật ư? Chàng thật muốn quyết định từ bỏ tất cả sao? Chàng nguyện ý cùng thiếp và Điểm Điểm ẩn cư?”
Kết quả như vậy, đối với hai người mà nói thật là tốt, nhưng đối với Lân vương, lại có chút không công bằng, Lân vương là một người kiêu ngạo như thế, hắn từ nhỏ đã là vương gia tôn quý, đột nhiên lại vì một người con gái mà mất đi tất cả, lúc đêm khuya vắng lặng, hắn cũng sẽ không vui vẻ.
“Ta nguyện ý. Chỉ là Tiểu Tiểu nàng…”
Lân vương thâm tình nhìn Tiểu Tiểu, làm như vậỵ, hắn rất bằng lòng. Chỉ là sau này sẽ cực khổ cho Tiểu Tiểu rồi, điều kiện bên ngoài, chắc chắn là không sánh bằng trong vương phủ.
“Cám ơn chàng, Lân. Thiếp và Điểm Điểm vui lắm, thật ra, ở đâu cũng được, chỉ cần ba chúng ta ở bên nhau là đủ rồi. Điểm Điểm à, con nói xem có đúng không?”
Tiểu Tiểu cười vui vẻ, nếu Lân vương đã từ bỏ mọi thứ, thế nàng sẽ ích kỉ mà hưởng thụ tất cả vậy? Hoàng thượng sẽ không chịu để yên đâu, mà tên Sóc vương kia, lại quái đản cực kì, chỉ có Lân vương nhìn thuận mắt chút, hơn nữa cũng thật lòng với nàng.
“Phải đó, chỉ cần ở bên cha mẹ là tốt rồi.”
Điểm Điểm lau lau miệng, hu hu. Khi nào mới được về núi ăn món gà ăn mày của bé đây?
Ngoài dự liệu của bọn họ, trên đường đi không hề có người khả nghi theo dõi bọn họ, ba người đều dịch dung, bao gồm Điểm Điểm cũng vậy, nhưng cái tên Dạ Hoặc kia thông minh như thế, khó tránh khỏi sẽ không nghĩ đến việc bọn họ dịch dung, Tiểu Tiểu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra một cách đánh lạc hướng.
“Cái gì, nàng nói tìm một tên ăn mày biết nấu cơm