Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.
ẫn làm con nít thì hay hơn.
“Thịch.”
Cái chân nhỏ có sức đạp một cái, cái tay Điểm Điểm đang đặt trên bụng Tiểu Tiểu động một chút, bé cười khanh khách nói:
“Muội muội không ngoan rồi, lại dám đá ca ca, lát nữa ca ca đánh mông muội cho xem.”
“Điểm Điểm, Vương phi còn đang ngủ cơ mà? Vương gia căn dặn, cứ để Vương phi ngủ. Điểm Điểm đừng quấy rầy Vương phi nữa, theo nô tỳ ra ngoài nhé?”
Một cung nữ xinh đẹp đi tới, Điểm Điểm nghĩ thấy có lý, bèn nghe lời mặc quần áo rồi ra ngoài. Quản gia đang đợi bên ngoài, nhìn thấy Điểm Điểm mắt ông liền ẩm ướt:
“Vu thúc…”
“Điểm Điểm…”
Hai người cùng kêu lên, Vu thúc ôm lấy Điểm Điểm, trong miệng lẩm bẩm nói:
“Điểm Điểm, về là tốt rồi, về là tốt rồi!”
Vương gia sa sút lâu như vậy, cũng mất tích lâu vậy, chỉ cần…chỉ cần hai mẹ con họ về là tốt rồi, ông tin tưởng, có Tiểu Tiểu, tất cả mọi thứ của Vương gia sẽ trở nên tốt hơn.
“Vu thúc, Điểm Điểm nhớ thúc lắm đấy?”
Vui vẻ ôm cổ quản gia, người quản gia này, cho Điểm Điểm ấn tượng giống như gia gia vậy, rất thân thiết.
“Vu thúc cũng nhớ Điểm Điểm…”
Trước mặt Vương gia, ông trước nay đều tự xưng nô tài, nhưng Điểm Điểm không đồng ý, luôn miệng gọi Vu thúc, gọi đến nỗi muốn không thương Điểm Điểm cũng khó.
“Vu thúc, cháu đói rồi…”
Nhìn thấy sự kích động trong mắt Vu thúc, Điểm Điểm ôm cái bụng nhỏ đáng thương, mà Vu thúc người ngượng một tiếng:
“Tại Vu thúc hết, ban nãy quên mất Điểm Điểm thức dậy còn chưa dùng bữa…”
“Vu thúc, cháu muốn ăn bánh ú…”
Ăn uống no nê, Điểm Điểm nhớ đến bánh ú nhân mứt táo từng ăn ở vương phủ, nước miếng bắt đầu ứa ra. Mà Vu thúc thì cưng chiều cười nói:
“Lát nữa bảo họ làm cho Điểm Điểm là được.”
“Vu thúc, bây giờ thúc đi nói với họ không được sao? Buổi trưa thì chúng ta có thể ăn được rồi…”
“Bây giờ đi nói? Trong mắt Vu thúc thoáng qua một tia do dự, nhưng nhìn thấy sự mong chờ trong mắt Điểm Điểm, ông vẫn không nhẫn tâm làm Điểm Điểm thất vọng, đành đích thân đi dặn dò một tiếng.
“Bây giờ ta muốn đi tè, cô đừng đi theo đấy nhá!”
Thấy Vu thúc đi xa, Điểm Điểm vội nói với tiểu cung nữ phía sau.
“Nhưng mà, Vương gia nói…”
Cung nữ chần chừ, Vương gia và quản gia đều đã nói, phải chăm sóc Điểm Điểm cho tốt, chí ít cũng phải không rời một bước chứ nhỉ? Nhưng lúc nãy Điểm Điểm có nói…
“Ta là nam nhân, cô là nữ nhân, ta muốn đi tè sao cô đi theo được chứ? Ở đây đợi đi, ta sẽ về ngay!”
Điểm Điểm cười giảo hoạt một cái, cô đi theo ra ngoài rồi, ta còn đi đâu chơi được nữa? Lúc trước chưa đi dạo trong cung một cách tử tế, lần này à, nói gì cũng phải đi cho đã. Dù sao bây giờ bé cũng có Hoàng thượng và Vương gia che chở, vẫn không tin ai dám làm gì bé nào?
“Thế…phải về nhanh đấy nhé…”
Trong ánh mắt Điểm Điểm thoáng qua một tia sắc bén, khiến cho cung nữ run rẩy. Trời ơi, đứa trẻ còn nhỏ như vậy, sao lại có ánh mắt thế này chứ? Nàng ta không dám phản bác Điểm Điểm, mà Điểm Điểm thì cứ thế nghênh ngang đi ra ngoài.
***
“Nương nương, nương nương…”
Tiểu Tiểu đang dùng bữa, một cung nữ không quen lắm hoảng hoảng hốt hốt chạy vào. Tiểu Tiểu nhíu mày không vui, Lục Nhi đang đứng bên hầu hạ liền tức giận nói:
“Không thấy nương nương đang dùng bữa hay sao? Ngươi ồn cái gì? Có biết quy củ trong cung không hả?”
“Nương nương, là Vân phi nương nương đến đây rồi…”
Cung nữ sợ hãi quỳ xuống, miệng vội vàng giải thích.
“Sau này, gọi ta là Vương phi được rồi. Tiếng nương nương này ta không dám gánh lấy đâu. Vân phi đến thì đến chứ sao? Nàng ta cũng đâu ăn ngươi, ngươi sợ đến thế làm cái gì?”
Uống ngụm nước, Tiểu Tiểu tiếp tục hưởng dụng mỹ thực phía trước, cung nữ phía dưới ngẩng đầu lên, khó hiểu nói:
“Nhưng mà nương nương, Vân phi bắt Điểm Điểm cùng đến…”
Đâu chỉ là Điểm Điểm, còn có quản gia, mấy nha hoàn của vương phủ cũng theo phía sau, đương nhiên, trong đó còn có đứa con trai hơn hai tuổi của Vân phi.
“Điểm Điểm? Vân phi sao lại cùng đến với Điểm Điểm chứ?”
Nghe đến Điểm Điểm, Tiểu Tiểu vội dừng đũa. Thằng nhóc Điểm Điểm này, mới có một lúc thôi mà đã gây họa rồi sao? Tiểu Tiểu bực bội đi ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy một đám người rầm rầm rộ rộ tiến vào viện.
“Hô, là Vân phi nương nương đến à. Thế là sao? Sắc mặt sao kém vậy?”
Tiểu Tiểu cười nhạt nhìn nàng ta, rồi nhìn Điểm Điểm đang bị hai cung nữ kiềm giữ ở phía sau nàng ta, gương mặt Điểm Điểm mang theo chút uất ức, mà trong tay ma ma phía sau Vân phi, còn đang ôm một bé trai toàn thân ướt sũng – đây chắc là con của nàng ta, Nặc Nhi thì phải? Thật đúng là có duyên, lúc trước nàng từng cứu Nặc Nhi một mạng, không ngờ hôm nay còn có thể nhìn thấy đứa bé này, nhưng Vân phi này cũng thiệt là, có chuyện gì thì cũng phải thay quần áo cho con trai trước đã chứ? Ướt nhẹp thế này, tuy thời tiết khá ấm áp, nhưng thông thường thân thể con nít đều khá yếu, nàng ta không sợ con trai bị bệnh sao?
Ánh mắt dời khỏi đứa bé, Tiểu Tiểu chăm chú nhìn Điểm Điểm của nàng, chỉ thấy trong mắt Điểm Điểm có chút ấm ức, nước mắt lưng tròng, nhưng bé không khóc