Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2784 lượt.
“dã chủng” được chứ?
Có điều, cha của Điểm Điểm là ai, mình cũng không sao cả, ngày công bố đáp án, có thể người khó chịu nhất vẫn là Lân vương. Lân vương tuy chưa từng giận dỗi với mình, nhưng Tiểu Tiểu biết, Lân vương tuyệt đối không ngốc hơn Hoàng thượng hay là Sóc vương. So với họ, tâm tư của Lân vương cũng thận trọng rất nhiều, nhưng không biết tại sao, Lân vương chưa từng thừa nhận Điểm Điểm là con ruột của hắn, không lẽ Điểm Điểm không có chút liên quan gì với hắn thật sao? Hoặc là, hắn chỉ vì cẩn thận mà thôi?
“Hoàng thượng…cha của nó chẳng phải đến giờ vẫn chưa biết là ai ư? Không phải dã chủng thì là gì?”
Có lẽ sau khi sợ quá thì con người ta sẽ trở nên dũng cảm ngoài mong đợi, Vân phi không còn run rẩy như ban nãy nữa, nàng ta kiêu ngạo ngẩng đầu lên, chỉ vào Điểm Điểm tố cáo:
“Lúc nãy, chính nó lừa Nặc Nhi đến bên hồ, nhân lúc các nàng không phòng bị liền đem Nặc Nhi đẩy vào hồ, ý đồ dìm chết Nặc Nhi…”
“Bốp bốp…” Hai tiếng tát tai vang lên, ngăn lại lời Vân phi muốn nói, nàng ta bụm gương mặt mới nãy bị Tiểu Tiểu đánh một lần, nay lại bị Hoàng thượng đánh thêm hai cái nữa, nước mắt lại tiếp tục tuôn trào, có điều là không giống với lần trước đó, lần này nàng ta ấm ức thật sự…
“Hoàng thượng…”
Vân phi không thể tin được nhìn người đàn ông trước mắt này, hắn cũng là phu quân của mình mà, nhưng bây giờ, con trai bị người ta đẩy vào hồ, hắn không những không đi trách tội kẻ đầu sỏ gây họa, ngược lại còn đánh mình?”
“Hoàng thượng, ngài đánh thiếp? Nó đẩy Nặc Nhi vào hồ, nếu như không phải lúc đó trên bờ có người, Nặc Nhi sớm đã…nhưng ngài không những không trừng trị nó, ngược lại đánh thiếp? Nó là ai chứ, nó có quan hệ gì với ngài? Nặc nhi mới là con trai ngài, trưởng tử của ngài…thiếp…thiếp không sống nữa…”
Vân phi nói đoạn, bỗng lấy cây trâm từ trên đầu, đâm vào ngực…
Nàng ta không phải muốn tìm cái chết thật đấy chứ? Ánh mắt mọi người đều nhìn Vân phi, đều ngây tại chỗ, nhưng lại không có một ai muốn ra tay cứu giúp, mắt thấy cây trâm sắp đâm vào ngực, một giọng nói non nớt bỗng cất lên:
“Haizz, nói ngươi ngốc, ngươi đúng là vô tri thật. Nếu như cây trâm nhỏ nhoi này đâm một phát liền chết, thì người ta phí sức nghiên cứu ra đao kiếm làm gì? Cha, mẹ, hai người nói xem?”
Tay Vân phi ngừng lại, đờ người ra, mắt nàng ta liếc nhìn cây trâm, cái này không chết thật à? Nhưng vốn dĩ nàng ta cũng chưa từng nghĩ đến cái chết.
“Phải đó, Điểm Điểm, con không biết cái cảm giác cây trâm ngọc này cắm vào thịt đâu, cái đau đó, không phải người thường có thể chịu được…Hơn nữa trâm ngọc làm bị thương, rất khó lành, cho dù là thuốc trị thương tốt nhất cũng sẽ để lại sẹo. Vết sẹo này xấu đã đành, càng chết nữa là, khi đến mùa mưa gió, chỗ vết sẹo sẽ vừa đau vừa ngứa, khó chịu chết đi được…”
Tiểu Tiểu lạnh lùng nói xong, cái tay cầm cây trâm của Vân phi liền cứng ngắc, Hoàng thượng cười lạnh nói:
Lời Vân phi nói xong, mọi người cả kinh, bây giờ đây là đề tài mà mọi người cấm kị nhất, không ngờ nàng ta lại dám nói ngay trước mặt Hoàng thượng. Vốn tưởng Tiểu Tiểu sẽ rất tức giận, ít nhất thì cũng nổi cáu chứ? Không ngờ nàng chỉ nắm lấy tay Lân vương, an ủi Lân vương đừng giận, mà lời nói ban nãy của nàng, hai ba câu liền phủi sạch quan hệ với Hoàng thượng, cũng tỏ rõ thân phận của mình.
“Ngươi…hừ, ngươi là ai trong lòng ngươi tự biết, bổn cung lười tính toán với ngươi!”
Vân phi phản bác không nên lời, Tiểu Tiểu cười nói:
“Vậy ư? Là lười tính toán à, hay là không có gì để nói? Cô không so đo nữa, nhưng giờ ta lại muốn tính toán một phen. Lúc nãy cô nói Điểm Điểm đẩy con trai cô xuống hồ, không biết một đứa bé năm tuổi chơi cùng với một đứa trẻ hơn hai tuổi, người trong cung của cô cứ vậy mà yên tâm được sao? Người lớn ở đâu? Đều chết sạch cả rồi hay sao?”
Hừ, bây giờ muốn đi ư? Cũng muộn rồi! Nhìn mấy cung nữ lẳng lặng đứng ở cửa, y phục của Nặc Nhi đã thay xong, các nàng không dám vào phòng, cũng không dám ra ngoài, đành chần chừ đứng ở cửa, vẻ mặt sinh động lắm thay.
“Vân phi, nàng nói xem chuyện này là sao? Không phải nàng nói trẫm cho nàng một lời công đạo hay sao? Bây giờ có thể đem chuyện khi đó nói được rồi chứ?”
Hoàng thượng nhìn Vân phi, bỗng hỏi một cách nghiêm túc.
“Hoàng thượng…là…là khi đó nó nói muốn dẫn Nặc Nhi đi chơi, sau đó còn không cho các nàng đi theo, hai đứa chơi một hồi liền đến bên hồ, sau đó nó đẩy Nặc Nhi vào trong nước. May mà khi đó các nàng đứng không xa chỗ đấy, liền mau chóng xuống nước cứu Nặc Nhi lên…”
Bởi vì khẩn trương, lúc Vân phi nói chuyện có hơi lắp bắp. bây giờ ngẫm nghĩ thấy Tiểu Tiểu nói có lý? Ai lại yên tâm để một đứa bé năm tuổi trông chừng một đứa bé hai tuổi chứ? Nhưng khí đó bọn nô tài đều nói như vậy, chắc không sai đâu nhỉ?
“Hoàng thượng, ngài cũng nghe rồi đấy, Vân phi nói Điểm Điểm uy hiếp đám cung nữ kia không được đến gần, nhưng Điểm Điểm chỉ có năm tuổi, ai lại để một đứa trẻ năm tuổi trông coi một đứa nhóc hai tuổi chứ? Còn nữa