Tác giả: Dương Dương
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342853
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.
Tiền thái y vừa thấy tuổi đứa bé này không lớn, nhưng lại rất lanh lợi, điều khiến người ta kinh ngạc chính là, sao bé lại giống giống Hoàng thượng thế nhỉ?
Hình như chưa nghe nói qua Hoàng thượng có đứa con lớn từng này, vậy đứa bé này là ai? Con của vương gia, cũng không có nha. Bất quá mặc kệ, trước tiên lừa chút “nước tiểu” rồi nói sau.
Tiền thái y đi lên phía trước, dịu dàng nhìn đứa trẻ, nhẹ giọng hỏi: “Cháu tên là gì, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Đứa trẻ nhìn vẻ cười không có hảo ý của ông ta, đề phòng nói: “Mẹ cháu đã nói, không thể nói tên cho người lạ nghe, cháu không nói đâu!”
“Ắc… ta không phải người lạ, cháu nhìn y phục của ta xem, ta là thái y trong cung, chuyên môn hầu hạ Hoàng thượng, cháu nói cho ta, cháu tên gì được không?”
Không ngờ tiểu quỷ này cũng thông minh ra phết, trong lòng cảnh giác, nhưng hiện giờ mình cần là một đứa trẻ ngu ngôc, thông minh thì có ích gì?
“Ông tên là gì?” Đứa trẻ nhìn ông, hai mắt long lanh hỏi.
“Ta họ Tiền, mọi người gọi là Tiền thái y!” Tiền thái y vẻ mặt ôn hòa nói, phía sau có người ho khan, ông đột nhiên nhớ tới nhiệm vụ hiện tại, vội vàng nói:
“Vào trong phòng chơi đi, bên trong có thứ rất hay!”
Đứa trẻ liếc nhìn cái bình lần nữa, thật sự có thể sao? Từ nhỏ đến lớn, bé chưa bao giờ đi tiểu bằng cái bình xinh đẹp như thế này, không biết tiểu vào nó thì có cảm giác ra sao nhỉ?
“Ông cách xa cháu một chút, cháu thử xem!” không nhịn được sự hiếu kỳ, đứa trẻ nói với Tiền thái y.
Tiền thái y gật gật đầu, vội lui vào trong phòng, mấy vị thái y đều nhìn đứa trẻ không rời mắt, đứa trẻ xoay người ra chỗ khác, đưa lưng về phía bọn họ rồi bắt đầu rầm rì tiểu. Sau khi xong việc, bé cầm chiếc bình lên chuẩn bị đổ ra ngoài, bé muốn xem xem đổ ra ngoài là cái thứ gì. Tiền thái y vội chạy ra, cướp lấy cái bình:
“Cám ơn cháu nha, cái này không cần đổ, bọn ta còn cần dùng đến nó!” Nói xong, ông hết sức cao hứng cầm lấy cái bình đi vào phòng, đứa trẻ hiếu kỳ nhìn bọn họ, không phải chỉ là nước tiểu thôi sao? Bọn họ giữ lại thì có tác dụng gì chứ, đừng có nói là muốn uống đấy nhé?
Nghĩ đến bọn họ muốn uống “nước tiểu” của mình, bé liền bật cười ha ha, cũng không lập tức rời đi, mà trốn ở một bên, nhìn động tác của mấy người trong phòng.
Chỉ thấy bọn họ đem nước tiểu của mình đổ vào trong một cái bát, sau đó bỏ thêm vào một chút gì đó, dùng đũa khuấy mấy cái, rồi cùng nhau bưng ra ngoài. Nhịn ý cười, đứa trẻ từ từ đi theo phía sau bọn họ, mãi đến khi đi đến một căn phòng lớn.
Thật ra đứa trẻ này không phải ai khác, chính là Điểm Điểm của chúng ta. Nhìn thấy rất nhiều thị vệ đứng ở cửa, Điểm Điểm lục tìm trong đầu, đây là nơi nào, phải làm sao để đi vào nhỉ? Thấy mấy vị thái y sắp sửa quay đi, bé chạy lên phía trước, thanh âm không lớn lắm kêu lên: “Thái y…đợi cháu với!”
Thị vệ ngoài cửa trước tiên là kinh ngạc một chút, sau khi nhìn dung mạo của Điểm Điểm thì trong lòng liền cả kinh, cũng không làm khó bé, chỉ cúi đầu rồi cho bé vào. Điểm Điểm cao hứng tự tâng bốc bản thân, đúng là càng ngày càng thông minh, điểm này mà mình cũng nghĩ ra.
Bên ngoài viện này canh phòng rất nghiêm, nhưng người bên trong lại không nhiều, chỉ lác đác vài cung nhân, nhìn thấy một đứa trẻ cũng chẳng có chủ ý gì. Chẳng phải đã có người trông cửa rồi hay sao? Những người không phận sự muốn vào cũng không vào được. Sự lơ là của bọn họ, khiến cho hành động của Điểm Điểm càng thêm dễ dàng, nhân lúc thái y không chú ý, bé liền lẻn vào trong phòng. Thấy bọn họ cung cung kính kính quỳ dưới đất.
Hỷ công công đang sốt ruột, không ngờ thái y thật sự đã đến, xem ra thái giám ra ngoài không lâu kia cũng đủ cơ trí, chỉ là chuyện này đừng để mấy chủ tử trong cung biết là được.
“Cuối cùng cũng sắc xong thuốc rồi à?” Hỷ công công đi lên phía trước, tiếp lấy nửa bát thuốc trên tay thái y, đưa đến trước mặt Hoàng thượng.
Hoàng thượng nhăn mày, mùi vị của thuốc này thật kì quái, thế nhưng hiệu quả rất tốt, mà liều lượng cũng không nhiều, cắn răng cũng có thể chịu được. Hắn mặt nhăn mày nhó hai hớp uống hết, tiếp lấy nước đường súc miệng mà Hỷ công công đưa tới, nước vừa uống, còn chưa súc miệng xong, thì nghe thấy một trận tiếng cười ha ha…
Tiếng cười đột nhiên truyền tới, dọa cho Hỷ công công nhảy dựng lên, mấy vị thái y cũng nương theo tiếng cười mà nhìn, vừa thấy là đứa trẻ kia, mặt họ liền trắng bệch, vội hô: “Thích khách, có thích khách!”
“Thích khách, nó sao?” Hoàng thượng phun nước trong miệng ra, nhìn đứa trẻ đang cười ngặt nghẽo kia, đùa cợt nói:
“Vậy ái khanh thật sự là mắt mờ rồi, có thích khách nào nhỏ như vậy không? Có lẽ, nó vẫn còn chưa cai sữa đâu!”
Mấy vị thái y sợ hãi quỳ xuống, Điểm Điểm nghe thấy Hoàng thượng nói bé vẫn chưa cai sữa, tức giận trừng mắt nhìn hắn:
“Ngươi chưa cai sữa thì có? Mẫu thân ta nói, trẻ con uống nhiều sữa không tốt, một tuần tuổi liền cho ta cai sữa rồi!”
Hoàng thượng bật cười, đây là con cái nhà ai, thật sự rất đáng yêu. Từ trước tới