XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Dương Dương

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342840

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2840 lượt.

uốn nôn ra, Hoa Nguyên hảo tâm nhắc nhở, hình như Lão đại đã quên vừa nãy mình nói cái gì rồi.
“Ta đã nói gì? Ta là nói với Điểm Điểm mà. Vốn nên nói là ăn cơm không nói chuyện, đi ỉa không nói chuyện, vì để nói chuyện có văn minh một chút, ta đã tốt bụng đem đi ỉa sửa thành đại tiện, đã rất văn nhã rồi…”
Phụt….Tiểu Tiểu vừa giải thích, càng nhiều người chạy ra ngoài hơn, ngoài cửa đều là tiếng nôn “ọe”.
Tiểu Tiểu vô tội lắc lắc đầu, tán thán nói: “Vẫn là Điểm Điểm và Hắc Tử giỏi, mấy cái đó vốn là lời thật, sao phản ứng của họ lại kịch liệt đến thế nhỉ?”
“Mẫu thân, hai bọn con là do đã quen rồi, sớm đã miễn dịch, dĩ nhiên không cùng đẳng cấp với bọn họ. Nhớ khi còn ở trên núi, những lời mẹ nói lúc ăn cơm, còn khó nghe hơn bây giờ nữa, ví dụ như xác chết, dã thú đẫm máu, gà rừng chưa bị vạch lông ở trên bàn cơm…chẳng phải tụi con đều đã lĩnh giáo qua hết rồi sao?” Điểm Điểm tốt bụng an ủi nói.
Mấy người nôn gần hết đã trở lại, đúng lúc nghe thấy mấy câu cuối cùng này, lập tức chạy ra ngoài, tiếp tục nôn…
Lúc bọn họ nôn đến nỗi chân nhũn cả ra, trở về nhìn bàn cơm kia, chẳng còn khẩu vị nữa.
Kết quả, một bữa cơm ngon lành như vậy, chỉ có Điểm Điểm và Tiểu Tiểu là nuốt trôi. Sau khi hai người ăn xong, mấy cung nữ đến thu dọn, Tiểu Tiểu liếc nhìn mấy khuôn mặt đang trắng bệch kia một cái, lạnh giọng nói:
“Xin lỗi, ta không biết các người ăn cơm mà còn kiêng kị cái này. Bất quá sau này ta sẽ cẩn thận hơn, cũng sẽ quản giáo Điểm Điểm, sẽ không nói ra mấy lời này nữa. Mọi người cũng mệt rồi, ta mang bọn họ đi nghỉ ngơi trước, chuyện hôm nay, một chữ cũng không được nói ra ngoài, biết chưa?”
Chào hỏi xong, Tiểu Tiểu ôm Điểm Điểm trở về viện của mình, mà Hắc Tử thì nằm rạp xuống đất ở trước giường, nhìn hai người trên giường chơi đùa.
“Mẫu thân, sao lại không thể nói người là mẹ ruột của con?”
Nhìn Tiểu Tiểu, Điểm Điểm ngây thơ hỏi.
Tiểu Tiểu xuỵt một tiếng, nhìn xung quanh, mới nhỏ giọng nói:
“Điểm Điểm phải nghe lời, chẳng phải mẹ ra ngoài giúp con tìm cha hay sao? Lúc đó mẹ ở trong cung mà mang thai con, cho nên mới lén trở về hoàng cung tìm cha cho con. Bất quá tình hình lúc đó có chút rối loạn, có rất nhiều người có khả năng là cha của con, vì thế ta chỉ có thể từ từ mà tìm….bây giờ, thân phận của mẹ là Tiên phi của Hoàng thượng, Tiên phi tiến cung mới vài tháng, tất nhiên không thể có bảo bảo lớn từng này được, cho nên, Điểm Điểm chỉ có thể là con nuôi của ta, hiểu chưa?”
“Ưm, con biết rồi! Có phải Điểm Điểm không thể gặp người ngoài hay không?” Lời của mẫu thân có chút sâu xa, nhưng may mà Điểm Điểm thông minh tuyệt đỉnh, cũng hiểu được ý của mẫu thân.
“Đúng thế, mấy dì lúc nãy có thể gặp, còn những người khác thì không thể gặp!” Tiểu Tiểu gật gật đầu.
“Ồ, vậy có phải ngày mai con có thể chơi với họ hay không?” cao hứng vỗ tay, ở trên núi chỉ có động vật, chẳng vui tí nào. Khó khăn lắm mới nhìn thấy con người, đương nhiên phải chơi cho đã rồi.
“Có thể, nhưng phải cẩn thận chút, đừng chơi quá đà nha?” Tiểu Tiểu cảnh cáo nói. Giỡn chơi thì được, nhưng đừng để xảy ra chuyện.
“Được ạ!” vui vẻ nhắm mắt, có được sự cho phép rồi, ba ngày sắp tới, tuyệt đối sẽ không buồn chán.
“Điểm Điểm!” Lúc sắp ngủ, đột nhiên Tiểu Tiểu nhớ đến một vấn đề nghiêm trọng.
“Ưm…” người trong lòng sớm đã ngủ, vô ý thức đáp lại một tiếng.
“Điểm Điểm, đừng có nghịch phòng bếp nha, chúng ta cũng phải ăn cơm đó…”
Không có ai trả lời, bởi vì hai người sớm đã ngủ…
“Hừ!” Đen mặt, Hoàng thượng mặc xong y phục liền đi tảo triều, trong lòng Hỷ công công thầm kêu không xong rồi, đã quên hỏi tiểu tổ tông kia, nếu như ngưng uống thuốc giữa chừng thì sẽ ra sao.
Hỷ công công trong lòng thấp thỏm không yên theo phía sau Hoàng thượng đi tảo triều, mong là không xảy ra chuyện gì ha? Chỉ cần tảo triều xong là được, sau khi hạ triều, ông sẽ lén đi tìm tiểu tổ tông kia để hỏi xem, có đơn thuốc nào có thể thay thế hay không.
Để Hoàng thượng uống “nước tiểu” một ngày ba lần, thật là bất nhã nha, may mà hiện tại ngài ấy chưa biết, nếu như biết rồi, vậy thì phiền phức lắm nha.
Tảo triều như cũ, các đại thần thấy Hoàng thượng tinh thần phấn chấn, biết là bệnh của Hoàng thượng đã khỏi hẳn, trong lòng cũng yên tâm được một chút, chỉ có Sóc vương mặt lạnh tanh kia, bất an liếc nhìn Hoàng thượng một cái. Không phải là hắn không hi vọng Hoàng thượng phục hồi, chỉ là lần này đột nhiên lại khỏi hẳn làm cho hắn cảm thấy bất an.
Các đại thần có mấy tấu sớ muốn xin chỉ thị của Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng thật tình xử lý, cú như vậy mà từ từ trôi qua một canh giờ, Hỷ công công lau lau mồ hôi, xem ra sự lo lắng của mình là dư thừa, nói không chừng đúng là bệnh của Hoàng thượng đã khỏi hẳn. Lời nói của tiểu tổ tông kia cũng chỉ là nói chơi thôi. Bất quá hiển nhiên là ông ta đã yên tâm quá sớm, một canh giờ vừa trôi qua, thì bụng của Hoàng thượng hơi kêu ục ục.
Hoàng thượng thầm nói: không phải là lại….ngàn vạn lần đừng như vậy nha, mất mặt như vậy? Đây là tảo triều, nếu như đột nhiên lui