Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.

i: “Ừm! Vậy tôi sẽ đưa cô đến cửa”. Thấy Nại Nại có ý phản đối, anh lại thêm một câu: “Kháng nghị vô hiệu”
Đôi mày cau lên, Nại Nại không nói thêm gì, cúi đầu lặng lẽ bước lên lầu, trong lòng cô có một chút rung động.
Thực ra, thứ cô cần rất đơn giản, nhưng đáng tiếc anh quá không đơn giản.
Tựa người vào cửa, Nại Nại lặng lẽ nhìn LÔI KÌNH. Anh hiểu Nại Nại đang phát ra tín hiệu đuổi khách, thế là anh rút từ trong túi ngực ra một điếu thuốc, nói một câu: “Một mình nhớ cẩn thận” quay người đi thẳng.
không có cái bắt tay từ biệt, cũng chẳng một nụ hôn lúc chia tay.
Nại Nại hơi hoang mang, lục tung cả túi để tìm chía khóa, tìm cả nửa ngày, anh vẫn chưa đi hết nửa tầng lầu, đúng lúc này, Tiểu Trần nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền chạy ra mở. Phải biết là, căn bệnh quên chìa khóa của Nại Nại không phải chuyện ngày một ngày hai. May mà có người ở cùng, không thì cô phải lưu lạc đầu đường xó chợ mấy trăm lần rồi.
Tiểu Trần mở cửa ra, đèn cảm ứng cũng lập tức sáng lên, Nại Nại ngẩng đầu lên thấy cô đã mở cửa, liền cười: “May quá có em, không thì chị lại không vào nhà được rồi”
“Để hôm nào làm một cái dây móc luôn chìa khóa vào cổ, xem chị có quên được nữa không. Ủa, người đó là ai thế?” Tiểu Trần nhìn lướt qua thấy có bóng người ở cuối cầu thang, hơn nữa cảm giác rất quen thuộc.
Nại Nại đẩy Tiểu Trần vào nhà, nhanh tay đóng chặt cửa: “Làm gì có ai, em bị hoa mắt rồi”
Tiểu Trần cau mà suy nghĩ, bỗng kêu lớn và chạy ra phía ngoài cửa: “Trời ơi, chính là Apollo”
“Lại còn hét lên nữa! Dứa (trong tiếng Trung, trái dứa có phát âm giống với popo trong Apolo) cái đầu em!” Nại Nại giật chiếc váy ngủ khổ lớn của cô, nói: “Em cứ thế mà chạy ra ngoài sẽ dọa cho dứa biến thành khoai lang đấy”
Ở nhà Tiểu Trần thường mặc váy ngủ Snoopy, rộng thùng thình chả có chút hình tượng nào. Để mát mẻ, tóc cũng búi lên một cục to như tóc bà thím, chân thì loẹt quẹt đôi dép lê. Chẳng khác nào bà chủ cho thuê nhà họ Bao trong phim của Châu Tinh Trì…
“Ừ nhỉ, tiếc quá! Nếu không đã có thể ở cự ly gần rồi” Tiểu Trần vô cùng thất vọng vì không thể gặp mặt nói chuyện cùng Apollo. Đột nhiên cô nghĩ đến khả năng Nại Nại và Apollo có mối quan hệ nam nữ đặc biệt nào đó. Lập tức bật khỏi ghế sofa đầy kích động.
“Chị Nại Nại, Lôi tiên sinh đó không phải đang theo đuổi chị đấy chứ?” Trí tò mò của Tiểu Trần lên đến đỉnh điểm. Mặt ghé sát Nại Nại, chờ đợi một scandal sắp bị khui ra.
Nại Nại nghiêm nghị, đổi đôi dép lê, vứt chiếc túi xách lên giá giày dép: “Chị không hứng thú với chuyện bị trúng sét”
“Sao thế được? Anh ấy rất tốt mà” Tiểu Trấn nói trong kích động.
“Sao em biết là anh ta rất tốt? Em từng hẹn hò với anh ra rồi à?” Nại Nại bỗng nhớ lại nụ hôn vừa xong, khuôn mặt cô có dự cảm lại sắp nóng bừng lên.
“Chị Nại Nại! Sao môi chị lại bị sưng lên thế? Lúc nãy đi ăn món tôm chua cay sao?” Tiểu Trần đưa mũi ngửi mùi trên môi của Nại Nại
Nại Nại nhanh chóng lấy tay che miệng rồi trả lời qua loa: “Ừ cay lắm, rất là cay! Ông chủ không biết cho bao nhiêu ớt, cay chết người luôn”
Thấy cô nhóc Tiểu Trần không có định buông tha, Nại Nại nhanh chóng trốn về phòng mình, rồi nói vọng ra: “Chị ngủ đây. Em cũng ngủ sớm đi, mai phải đi làm sớm đấy”
“Thế nhưng em vẫn muốn hỏi, sao chị lại biết anh ấy không phải người tốt…” Tiểu Trần với theo đầy bất lực. .
Sao lại không biết được? Đôi môi này nói cho cô biết, Nại Nại nghĩ một cách tức giận
không đúng, hình như bữa tối nay cô không trả tiền thi phải. Đang tức giận, Nại Nại bỗng nhớ ra chuyện quan trọng, lặng người tại chỗ, nói như vậy…là anh đã trả tiền!
không ngờ, xã hội đen mà cũng tốt bụng thanh toán thay cô như vậy.
Tối nay Nại Nại không ngủ được. Những lúc không ngủ được Nại Nại thường ngây người nhìn lên trần nhà. Thực ra cô rất sợ tiếp xúc với đàn ông, đặc biệt là kiểu đàn ông như LÔI KÌNH. Cô đã từng cho rằng, thất bại của bản thân là do cô chưa đủ hoàn mĩ, đến nay cô mới nhận ra, thực ra là do cô quá yếu đuối. Cô sợ hãi rất nhiều thứ, sợ bị đàn ông làm tổn thương lẫn nữa, sợ khi đối diện với tình địch mà chẳng nói được lời nào, sợ nhất vẫn là cuối cùng sẽ không đủ kiên cường đứng lên đi tiếp để thoát khỏi tình trạng éo le đó. Rốt cuộ thì vẫn là những đả kích hết lần này đến lần khác. Cô biết mình không thể chịu được, ng phụ nữ yếu đuối sai một lần truân chuyên đã trầy vi tróc vẩy rồi, thêm lần nữa chắc tính mạng này cũng mất luôn.
Nại Nại nghĩ, tình yêu là thứ sớm muộn gì cũng hết thời gian bảo hành. Kiểu đàn ông nào cũng như nhau cả thôi, rồi đến một ngày nào đó cục vàng cục bạc cũng biến thành con cá chết, cho nên tốt nhất là tử bỏ khao khát yêu đương, chỉ nên nghĩ đến những vấn đề phù hợp với thực tế, vứt hết những lời đường mật lường gạt đó ra khỏi đầu, phụ nữ tốt nhất là có bị đánh chết cũng đừng tin trên đời này còn tồn tại tình yêu.
Thế nhưng, liệu nh có tha cho cô không ? Cứ nghĩ đến điều này là Nại Nại lại đau đầu chóng mặt.
Một người đàn ông có nghiêm túc với mình không, cô có thể phán đoán được. Năm đó, Lữ Nghị khốn