Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/563 lượt.
khổ túc trực cửa kí túc xá hơn một tháng trời, các chị em trong phòng đều nói, anh ấy có thành ý như vậy, lẽ nào cậu không nhận thấy sao? Nại Nại cười khổ sở, không buồn giải thích cho sự lạnh nhạt của mình.
Cô có thể nhận ra ngay ý định theo đuổi và thành ý của đàn ông, nhưng lại phát hiện ra rằng cô không nhìn ra được sau đó họ nghi gì. người đàn ông si tình chờ đợi cô đó cuối cùng đã lấy cô, nhưng ngay vào lúc cô cảm thấy mình rất hạnh phúc, gia đình rất mĩ mãn, anh đã phụ bạc cô.
Lẽ nào đây là vòng luân hồi tất yếu sao?
Dù thế nào đi nữa, sự phản bội của Lữ Nghị là một đả kích lớn với cô. Thậm chí còn làm thay đổi cả tính cách lạc quan của cô. Cô của bây giờ đã không còn quen với cảm giác được ai đó theo đuổi, càng không dám nghĩ tới tương lai. Cho nên sự cô nho nhỏ của ngày hôm nay, cô chỉ đành biết nói tiếng xin lỗi.
Đối với những việc dễ gợi lại đau khổ trong qúa khứ, cô tuyệt đối không cho chúng một cơ hội nào hết.
Đây có lẽ là bản năng tự bảo vệ bản thân cuối cùng của cô.
Lặng lẽ sau những giọt nước mắt, tim cô chợt quặn thắt, khẽ nhắm mắt cô thầm nói với bản thân: “Tần Nại Nại, đây là một cái bẫy. không ai có thể nhảy qua nó, nhưng mày có thế. Vì thế hãy hạ quyết tâm và nhảy qua ngay. Sau khi nhảy qua rồi, mày sẽ được an toàn”
Nói xong ô thở dài một tiếng, một hơi nói hết câu làm cô thấy hụt hơi, dần dần bình tĩnh lại, cô nghe thấy bản thân nói thêm một câu nữa: “Tuy nhiên, cái bẫy này đúng là hấp dẫn chết người”
Đúng vậy! Vô cùng hấp dẫn!
Đi xem mặt là một công việc đòi hỏi phải có kĩ thuật
Nại Nại là người rất nhân nại. Cô có thể xem sách hướng dẫn rồi dùng mười mấy loại nguyên liệu để làm 1 chiếc bánh ga tô trong vài tiếng đồng hồ, cũng có thể học cách vẽ móng tay nghệ thuật trong khoảng thời gian dài, hoặc òn có thể tự tay đan áo len nhiều họa tiết phức tạp đến mức máy móc phải chào thua, hết chiếc này đến chiếc khác.
Nhưng Nại Nại cũng là người của trường phái hành động, ví dụ nhớ món cà ri bò tối nay thiếu mất cà rốt, cô sẽ lập tức thay quần áo đi mua, không hề đắn đo suy nghĩ tới việc dùng nguyên liệu khác để thay thế.
****
Tiểu Trần ở phía sau hóp miệng lại nói: “Chỉ là 1 bữa tối thôi mà, chị có cần phải cầu kì vậy không ?”
Nại Nại thích ngắm các người đẹp, trên đường cũng sẽ ngần người ra mà ngắm nếu bất chợt nhìn thấy người đẹp. Chỉ là lần này, cô nhìn xuống bộ quần áo ở nhà có hình chú gấu WiNại Nạiie màu đỏ thẫm của mình, sau đó lại nhìn bộ trang phục đang phát ra vẻ đẹp đẽ đầy khí chất của người ta, rõ ràng là thật bại thảm hại.
Cô hít 1 hơi thật sâu rồi mỉm cười nói: “Hai người cứ bận việc của 2 người. Tôi đi trc”
Đây cũng là lần đầu Duy Nhã gặp Nại Nại. Nhưng cô đã nghe không biết bao lần cái tên ấy thốt ra từ miệng Lữ Nghị. Trc khi ly hôn, anh nói cô không có sức sống, chỉ là 1 con búp bê bằng sứ được bày biện trong nhà. Sau khi ly hôn anh lại nói, cô là 1 cao thủ bếp núc, còn biết đan lát thêu thùa.
Nhưng tình hình hôm nay của đối phương khiến cô rất hài lòng, cô thậm chí còn lườm cho Lữ Nghị 1 cái khi cứ nhìn Nại Nại đắm đuối, cười nhạt: “Chị Nại Nại! Chào chị! Em đã nghe tên chị từ lâu”
“Hả? Vậy sao” Nại Nại vỏn vẻn chỉ nói từng ấy từ. Cô không muốn nói chuyện nhiều với người phụ nữ này vì sợ mình phát nôn tại chỗ.
Lữ Nghị nhìn của cà rốt trong tay Nại Nại, liền hỏi: “Em định làm món cà ri bò à?”
Ánh mắt Nại Nại dường như mơ hồ, hình như đã quay về khoảng thời gian còn hạnh phúc bên Lữ Nghị. Lúc đó, sự nghiệp anh mới bắt đầu, hoàn cảnh gia đình còn khó khăn. Nại Nại học trộm được bí quyết nấu ăn từ mẹ, mỗi tuần một lầ, để trong bình giữ nhiệt, ngồi xe buýt mang đến công ty cho anh. Lữ Nghị đã phát chán với những món ăn đạm bạc ở công ty nên sau mỗi lần ăn các món do Nại Nại nấy xong vô cùng sung sướng, nũng nịu đòi cô lần sau lại tiếp tục phát huy.
Lúc đó thịt bò chỉ có mấy tệ một cân, giờ đã lên mười tám tệ 1 cân. Cũng theo đó mà nhiều thứ đã thay đổi, ngay cả món thịt bò làm ra cũng không còn mùi vị ngọt ngào của năm xưa nữa.
Nại Nại nhìn củ cà rốt trong tay, trả lời bằng 1 giọng đến cả bản thân cô cũng gần như không thể nghe thấy: “K! Tôi làm bánh cà rốt”
“Anh ấy nói chị nấu ăn rất ngon! Chị Nại Nại, lúc nào đến nhà bọn em làm thử nhé, em cũng muốn học” Duy Nhã mỉm cười rất thân thiện, tiếc là đối thủ không chấp nhận.
“Cô không học được đâu” Nại Nại nhìn Duy Nhã nói nghiêm túc.
“Tâm tư của cô đặt cả vào chồng nhà người khác, chắc chắn không có thời gian để học nấu ăn” Nại Nại nói thẳng suy nghĩ của mình: “Còn nữa, trông coi cho kĩ người đàn ông của cô, tránh để sau này bị các em gái trẻ đẹp hơn chiếm mất”
Nói xong, Nại Nại ngẩng đầu, bước ngang qua Lữ Nghị, lườm anh 1 cái rồi nhanh chóng bước đi.
Cô vội vàng bước ra quầy tính tiền, mới phát hiện còn chưa cân cà rốt, liền quay lại chỗ cái cân. Đập vào mắt cô là hình ảnh 2 người đó ở phía cuối dãy hàng, đang đứng trc quầy hoa quả tươi, có vẻ họ đang bàn luận xem nên mua cái