Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.
gì.
Cô cảm thấy tim mình đau thắt lại
Cho dù là lỗi của ai cũng thế, chí ít lúc này bên anh đã có người phụ nữ khác, còn bản thân thảm hại rơi vào tình trạng 1 bà cô già. Hơn nữa còn phải đơn độc đối diện với nỗi cô đơn và sự lạc lõng.
Tự nhiên cô thấy trong miệng vừa chua cay, vừa đắng chát.
Ở phía xa kia, lú ngẩng đầu lên, Lữ Nghị nhìn thấy cô, liền đứng thẳng dậy, tay đg chọn hoa quả cũng từ từ chậm lại rồi dừng hẳn. Giữa hai người là mấy giá rau xanh và hoa quả, cô và anh, cả hai đều đứng lặng nhìn nhau.
Ngẩn người 1 lúc, Nại Nại tự nhủ: “ Tôi ho thèm để ý đến anh. Anh làm tôi thấy ghê tởm”
Sau đó cô nhanh chngs cân cà rốt và hạy ngay về nhà. Đến gần nhà bước chân dần dân chậm lại, cô lê từng bc chân mệt mỏi đến đúng cửa nhà thì ngồi bệt xong bất lực.
Chuyện tình cảm đúng sai rất rõ ràng, nhưng sau khi chia tay, muốn quên đi thật quá khó. Nói hết là hết là lời nói tứ giận người phụ nữ vẫn hay nói, nhớ nhung người đó cũng lại chính là bản thân người phụ nữ.
Cho dù ai phụ ai, thì ả hai cũng đã có 1 hồi ức tốt đệp, đã từng vui vẻ, từng đau khổ, từng bị thương, tất cả đều còn đó trong trái tim họ.
Nói rằng phụ nữ không nỡ rời xa đàn ông họ đã từng yêu, chi bằng hãy nói bọn họ tiếc nuối những gì đã bỏ ra và trái tim không toan tính gì.
Tiểu Trần đang đợi Nại Nại ở nhà thì nghe thấy tiếng khóc thút thít ủa ai đó trc cửa, liền hạy ra xem, thì thấy Nại Nại đang ngồi bệt dưới đất, tay cầm hai củ cà rốt, ôm lấy đầu gối, tóc xõa che hết khuôn mặt, hình như đang khóc.
Cô không hiểu, nhưng vẫn kéo Nại Nại vào nhà, vừa kéo vừa hỏi: “ Chị Nại Nại! Sao đi mua cà rốt về nhà lại thành ra ngồi khóc thế này?”
Nại Nại nhắm mắt, để tâm trạng bình tĩnh lại, sự mềm yếu lú này đã khiến cô không kiềm chế được.
Sau đó cô lắc đầu nói: “Không có chuyện gì cả, vì lúc nãy chị bị ngã rất đau. ”
“Chị thấy chưa, em đã bảo rồi, mua cà rốt làm gì, trog nhà có gì dùng nấy là được rồi”. Tiểu Trần lấy hai củ cà rốt trong tay Nại Nại rồi đi vào bếp, Nại Nại tựa vào tường cương quyết gạt hết n mát òn động trên khuôn mặt.
Nước mắt, đa rất lâu rồi cô không khóc nữa. Lúc bố mất, cô khóc suốt 1 ngày, sau đó không khóc 1 lần nào nữa. nước mắt nén trong tim quá lâu, suýt nữa đã quên mất khóc là như thế nào. Lúc nãy uất ứ, tứ giận, khóc xong 1 trận lại cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Cô cúi đầu vào bếp, Tiểu Trần đg loay hoay xào ngồng tỏi, cô kêu lên rồi hỏi: “Sao lại xào như thế này? Chẳng phải chúng ta ăn cà ri bò sao?”
Tiểu Trần liền nói: “ Nhưng mà chị bị ngã, có làm được không ? E xào món này lên chúng ta ăn đơn giản 1 chút cũng được. ”
Nại Nại cười nói : “ E ra ngoài đi, lần trc xào rau suýt gây ra án mạng. Cứ để chị làm vẫn hơn. ”
“ Thế còn chân của chị?” Tiểu Trần hỏi.
Nại Nại liền nói: “ Ks cả, dù gì là món chị thik làm. Tất cả đã qua rồi, chẳng có gì khó. Yên tâm đi”
**********************************
Sau hôm đó, Nại Nại có những thay đổi kì lạ. Đầu tiên là cô đồng ý đi xem mặt những người đàn ông được Tiểu Trần gọi là đàn ông tốt siêu cấp.
Còn Tiểu Trần thân là chiếc loa phóng thanh buôn chuyện đệ nhất công ty cũng chỉ trg khoảng thời gian ngắn nhất kịp thông báo cho tất cả mọi người về quyết định mới của Nại Nại. Thực ra, rất nhiều người thik mẫu phụ nữ hiền lành, đức hạnh như Nại Nại, nên từ sếp cho tới các thím lau dọn vệ sinh đều phát động một chiến dịnh đi xem mắt rầm rộ cho Nại Nại.
Còn Tiểu Trần, người đại diện cho Nại Nại tự nhiên cũng trở thành người đánh giá chọn lọc đầu tiên. Sau khi đã chọn lọc kĩ lưỡng, Tiểu Trần tập hợp ảnh của những người mà đến hiện tại cô đánh giá là tạm ổn, rồi đem đến ho Nại Nại xem, để co tùy ý lựa chọn đối tượng đi xem mặt.
“Đây là cháu sếp Lưu, nghe nói đi du học ở Anh về, năm nay 36 tuổi, nghe nói anh ta làm giám đốc 1 khu vực lớn trong top 500, cuộc sống khá giả dư dật, có mỗi 1 khuyến điểm, đó là đầu giống như sếp Lưu- 1 sân băng khô hạn”. Tiểu Trần đưa bức ảnh, Nại Nại cầm lên xem, suýt nữa phụt cả trà vào ảnh.
Cô là hàng bán ế ẩm thật, nhưng chưa tới mức phải sống cả đời với vị huynh đệ này chứ? Vị huynh đệ này đúng là hơi bị già.
“ Nói bậy, sếp Lưu còn tốt hơn anh ta nhiều. Anh ta hoàn toàn không có sợi tóc nào, òn sếp Lưu chỉ ở giữa mới là sân băng khô hạn thôi, hai bên vẫn xanh tốt lắm. ” Nại Nại nhìn người trong bức ảnh lắc lắc đầu, sau đó đổi sang tấm tiếp theo.
“Đây là ông chủ căn hộ số 18. Chị nghĩ xem, mua nhà ở đây hí ít trong tay phải có hơn ả ngìn tám trăm vạn mới dám trả 1 lần hết tiền nhà chứ. Anh t ua nhà trả 1 lần đấy. Cách đây không lâu anh ta có xin số điện thoại của chị. Em xin ảnh trc, sợ chị không nhớ mặt. ”
Sao lại không nhớ măt chứ, người đàn ông đó cao bằng Nại Nại, nếu đứng xa 1 chút nhìn vào. Nại Nại mà đi giày cao gót thì còn cao hơn anh ta một chút. Cao bằng phụ nữ không có gì sai, sai ở chỗ là cao bằng Nại Nại, Nại Nại cao 1, 60m on hơi ăn gian tí, anh này chắc chắn cũng chả cao được tới đâu.
“ Người này thì sao? Đây là anh chàng tốt đấy. Là cháu họ của dì Hai nhà hai Lý lau dọn