Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.

sung thêm: “Có lẽ là người khác cố ý vứt đi. ”
“Thứ người ta không cần nữa anh lấy ra tặng tôi?” Mặt Nại Nại nghiêm lại, khẩu khí thay đổi ngay lập tức.
LÔI KÌNH nghiến răng, hậm hực trả lời: “Đây không phải thứ người khác không cần. ”
Thấy xã hội đen hoảng hốt cuống cuồng là một việc vô cùng thú vị, Nại Nại không biết tại sao đột nhiên cô không thấy sợ LÔI CÔNG nữa, một đàn anh xã hội đen dám bỏ chút tâm tư cỏn con này ra đến tặng hoa cho cô để chuộc tội quả thực là quá dễ thương.
“Vậy rốt cuộc là gì?” Nại Nại vẫn hỏi ngây ngô, cô vẫn muốn trêu chọc anh, xem anh có chịu thốt ra những lời mong cô tha thứ không.
“Đó là…” LÔI KÌNH thề là bản thân anh khi đối mặt với những kẻ sừng sỏ ở Maracco cũng chưa từng bồn chồn lo lắng như thế này. Còn phải nghĩ xem cô có chấp nhận không, còn phải nghĩ xem có tổn thương lòng tự trọng của cô hay không, còn phải nghĩ xem có giữ được thể diện của mình hay không, ba điều này đều phải suy nghĩ vẹn toàn, đúng là khó chết đi được. Mẹ kiếp!
“Đây là hoa tôi tặng cho em, tôi không muốn ôm tới trước cửa công ty nên mới đặt ở đây, em muốn lấy thì lấy!”
LÔI KÌNH với khuôn mặt hầm hầm độ nhiên quay mặt bỏ đi, Nại Nại vôi vàng nhặt bó hoa lên đuổi theo anh, nhưng trong một khoảng khắc cô nhìn thấy một thứ không nên thấy.
Một chút ửng hồng vừa vụt mất rất nhanh khỏi khuôn mặt của LÔI KÌNH.
Muốn bắt cũng không bắt được.






Khai khẩn khu vườn thử nghiệm yêu đương
Có một loại người, ưa nhẹ không ưa nặng, người ta gọi là con lừa, lúc kéo thì không đi, lúc đánh thì lùi lại.
Lại có một loại người, ưa nặng không ưa nhẹ, người ta gọi là “ kẻ thức thời”, gặp cưng thì mềm lại, gặp mềm thì lại cứng lên.
Nại Nại thuộc tuýt người sau, dù yếu tố cơ bản có hơi biến dị, nhưng về cơ bản thì phù hợp với mọi đặc điểm.
Sở dĩ gọi là biến dị vì mềm cứng cô đều thích hết, chỉ càn đứng để chạm đến giới hạn của cô là được. Giới hạn của Nại Nại rất đơn giản, đó chính là không thoải mái.
Buổi đêm của mùa thu có một năng lực thật thần bí, hương hoa thoang thoảng càng khiến cô lần đầu tiên nói về cuộc hôn nhân thất bại của mình với người khác ngoài Tiểu Trần, mà đối tượng lại chính là người cô ghét nhất-Lôi Công
Cũng chẳng có lí do gì cả, chỉ là muốn nói, thế thôi.
LÔI KÌNH rút một điếu thuốc đưa lên miệng, nói với Nại Nại: “Đừng nghĩ lung tung, em rất tốt. không biết trân trọng là do mắt anh ta có vấn đề, chẳng liên quan gì đến con người em cả”
Nại Nại mỉm cười lắc đầu, hít một hơi thật sâu, rồi thở ra, rồi lại hít thật sâu, lại thở ra: “Cảm ơn bó hoa của anh. Nó khiến tâm trạng tôi vui lên nhiều, đã lâu rồi tôi không nói chuyện thế này”
LÔI KÌNH đưa tay ra, ngờ vực hỏi: “Em sẽ không vứt đi đấy chứ?”
“Đương nhiên là không rồi” Nại Nại nở nụ cười đầy khẳng định
“Cũng không được phép tặng cho người khác” LÔI KÌNH lại bổ sung thêm câu nữa
“Đương nhiên là không rồi…Đợi đã, bó hoa lần trước cũng do anh tặng sao?” Nại Nại cau mày hỏi
“Đương nhiên là không. Sao thế, có người tặng hoa cho em?” LÔI KÌNH chối bỏ không thương tiếc.
“Thế thì tốt, lần trước ở viện bảo tàng quân đội có người tặng hoa cho tôi, nhưng trên hoa chẳng có thiệp, tôi tưởng rằng. . đó là hoa của chồng cũ nên đem tặng cho người khác rồi” Nại Nại giải thích.
LÔI KÌNH đột nhiên cảm thấy rất vui, tuy không tiếp lời nhưng môi anh đang nở nụ cười
“Có thật là không phải anh không ?” Nại Nại càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao, nên nghi ngờ hỏi.
“Đương nhiên không phải, tôi đã bao giờ nói dối chưa?” LÔI KÌNH hỏi lại rất điềm tĩnh
Cái đó cũng đúng, Nại Nại gật đầu đồng ý, sao đó nói trong tiếc nuối: “Tiếc quá, không có thiệp, tới giờ tôi cũng không biết được là ai tặng”
Đột nhiên một cơn giận dữ bùng lên trong đầu LÔI KÌNH, cần gì biết hắn là ai, cái cô ngố này sao cứ nhớ nhung mãi thế, trừ phi cô ấy lại tưởng là của một người đi xem mặt nào đó tặng? Nghĩ tới đây lại càng không ngăn được ngọn lửa tức giận, anh nói đầy ác ý: “Dù sao thì cũng không phải của đối tượng đi xem mặt nào tặng đâu, em đừng có nhớ đến nữa”
Hả? Lôi Công sao lại nghĩ đến cả chuyện đó? Nói như vậy, đúng thật là có khả năng đó. Nại Nại cười khúc khích nói: “Biết đâu lại là anh ấy”
“Tôi nói là không phải” LÔI KÌNH quắc mắt lên, nộ khí ngùn ngụt
“Dựa vào cái gì mà anh nói không phải?” Thái độ khiêu khích của Nại Nại khiến LÔI KÌNH khó chịu, anh quay người sang, nâng cằm cô lên, để môi cận kề.
Chính vào khoảng khắc anh sắp đặt môi lên môi cô, Nại Nại nhắm tịt mắt lại, phía đuôi mắt đang nhắm nghiền lại có chút run rẩy. Là người ta thúc ép, mình chỉ bị dòng đời xô đẩy mà thôi, cô tự an ủi mình.
Nại Nại vẫn còn đang hít thở một cách rất căng thẳng thì bỗng nghe thấy tiếng nói trầm trầm sát bên tai: “Tôi…có thể hôn em được không ?”
Biểu hiện này của Lôi Công thự lòng làm cho Nại Nại vô cùng ngạc nhiên. Sau khi cô đã thích ứng với sự cưỡng ép của anh thì anh bỗng trở nên dịu dàng, và cô lại bắt đầu không thể thích ứng