Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 134587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/587 lượt.

đàn bà đó…à không, chị dâu của chúng ta có biết đại ca làm nghề gì không ?” Lão Thất thông thái lên tiếng khiến quần chúng cũng bớt phần lo lắng.
“Biết” Nghĩ tới đây LÔI KÌNH gần như muốn ngửa mặt lên trời than thở, lần đầu gặp mặt đã khai nghề nghiệp là nỗi nhục cả đời của anh.
“Hả? Vậy, Kình ca, anh đã nói như thế nào để bày tỏ là anh muốn theo đuổi chị dâu?” Lão Thất nhìn biểu hiện bực bội của LÔI KÌNH là biết chuyện này hết sức mất mặt, không tiện nói nhiều, nhanh chóng chuyển chủ đề, kết quả không ngờ lại đụng phải bom ngầm. LÔI KÌNH nghiến răng nói: “Tôi nói, cô không có đàn ông, tôi cũng không có phụ nữ, chúng ta rất thích hợp”
“Ôi, Kình ca, bây giờ phim ảnh với tiểu thuyết không còn những tình tiết như thế nữa đâu. Câu anh nói thực tế quá” Lão Thất suýt thì bị trọng thương vì nhịn cười.
Hồng Cao Viễn bực bội, nói thế chẳng phải rất tốt sao, tại sao lại còn bị từ chối? Thế nên anh nhanh chóng hỏi Hứa Thụy Dương: “Đại ca đâu nói gì sai”
HTD cuối cùng cũng tìm được cơ hội phản công, cười nói: “Đại ca không nói sai, nhưng mà sai đối tượng”
Nghe đến câu này, LÔI KÌNH đứng bật dậy nói: “Sai thế nào?”
“Câu nói này của anh chẳng phải ngầm nói rằng, dù sao thì cũng chẳng ai muốn cô, rất đáng thương, tôi có lòng tốt nên thu nhận cô. Quá tổn thương lòng tự trọng, hơn nữa chị dâu là người phụ nữ đã từng ly hôn, càng tổn thương lòng tự trọng hơn”. Lão Thất giải thích cặn kẽ.
LÔI KÌNH suy ngẫm 1 lúc, thấy câu nói của Lão Thất rất có lý. Nói như vậy, đó là lỗi của anh rồi??
Chỉ cần nghĩ đến bộ dạng khóc lóc vì bị tổn thương lòng tự trọng của người phụ nữ ngốc nghếch đó, anh liền mím chặt môi lại, sắc mặt đen đi thêm mấy phần.
“Kình ca, anh có muốn cứu vãn tình hình không ?” Lão Thất hỏi dò thám
“Vớ vẩn! không muốn cứu vãn, Kình ca tìm chúng ta làm gì? Mở tiệc trà nói chuyện hàn huyên sao?” Lão Ngũ chế giễu Lão Thất không nương tình.
“Vậy thì bắt đầu từ việc tặng hoa đi, việc này rất đơn giản” Nụ cười của Lão Thất trong mắt LÔI KÌNH, có nhìn kiểu gì cũng thấy như đang chơi đểu anh. Đúng! Lão Thất chắc chắn đang trả thù anh vì đã lôi hắn ra khỏi vòng tay của phụ nữ giữa đêm khuya đây mà. Đúng là thằng khốn khiếp!
Tặng hoa? Shit! Đấy là việc con người làm sao?






Kế hoạch tác chiến-bí mật tặng hoa
Lấy của ai cái gì thì phải bù lại cho người ta cái khác. Con người Nại Nại không thích nợ nần người khác, nếu có người mời cô ăn cơm, thì cô sẽ vắt óc suy nghĩ tìm ra cơ hội để mời lại người ta, nếu có người tặng đồ gì cho cô, cô sẽ ngay lập tức tìm đồ vật có giá trị tương tự hoặc thậm chí đắt hơn để tặng lại.
Ví dụ như bó hoa hồng đầu tiên Lữ Nghị tặng cô năm đó. Nại Nại đã ném lại hai trăm tệ, thẳng tay sỉ nhục sự tự tôn cao ngạo mà Lữ Nghị đã xây dựng bao nhiêu năm ở hội học sinh.
Một câu để bình luận cho hành động của cô: vô cùng nhạt nhẽo, không biết lãng mạn là gì?
***
Đương nhiên, có người không nghĩ như vậy
Hai mắt Tiểu Trần căng to nhìn ra ngoài cửa sổ rồi kêu lên: “Chị Nại Nại, nhìn kìa, ở cửa có một người ôm bó hoa to, đẹp quá đi, không biết sẽ tặng cho ai, ngưỡng mộ chết mất! Thứ hoa đó là hoa hồng Champagne của Pháp đấy, nhất định là mang về bằng máy bay, đắt nhất đấy, ôi trời!”
Nại Nại dựa vào sa bàn (mô hình địa hình) cực kì nhàm chán, cô không thèm liếc qua bên đó lấy một cái. “Em mau tìm một đại gia mà lấy đi, đừng nói là hoa hồng Champagne của Pháp, đến cả gan ngỗng Pháp rưới nước hoa hồng cũng có thể tặng cho em đấy”
“Chị Nại Nại, dưới khuôn mặt thiên thần của chị là một cái miệng độc địa” Tiểu Trần kêu lên oán trách.
“Còn hơn là dưới khuôn mặt độc địa là một cái miệng thiên thần” Nại Nại không hề tức giận về lời nhận xét của Tiểu Trần mà còn dương dương tự đắc.
“Nói đến đại gia mới nhớ, chị Nại Nại, cái anh Lôi Công đả thương Phùng Minh Đạt đó sao dạo này không xuất hiện nữa? Cũng được hơn nửa tháng rồi, nhà cửa cũng chẳng trang hoàng sửa sang gì, chuyển tấm chi phiếu đến rồi chả thấy động tĩnh gì nữa. Lẽ nào sợ tội chạy trốn rồi?” Tiểu Trần cắn móng tay nhìn về bó hoa phía đằng xa, miệng vẫn không quên nói chuyện tầm phào.
Nại Nại cúi đầu suy nghĩ, hình như rất lâu rất lâu rồi không nhìn thấy con người đó, nhớ lại lời mắng chửi ngày hôm đó của mình, sắc mặt cô có chút không được tốt cho lắm. “Xã hội đen thì có kết cục hay ho gì? không phải vì cái này thì cũng vì cái khác, sớm muộn cũng có ngày chó mất chủ đuổi cho chạy tóe khói. Cho nên, đừng thấy hôm nay thét ra lửa, cẩn thận sau này vác bị đi ăn xin”
Tiểu Trần đột nhiên lay mạnh tay Nại Nại kích động nói: “Chị Nại Nại! người đó đang đi về phía công ty mình. Lẽ nào tặng cho người trong công ty? Ai thế nhỉ? Ai thế nhỉ? Ngưỡng mộ chết mất!”
Nại Nại vừa ngẩng đầu, một cậu nhóc có khuôn mặt thành khẩn mỉm cười nói với cô: “Chị Tần Nại Nại đúng không ? Xin mời kí nhận”
Hả? Đùa sao?
Hôm nay không phải là ngày cá tháng tư đấy chứ?
Tiểu Trần vội vàng đỡ lấy bó hoa, lục tìm tấm thiệp theo những mô tả