Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134602
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/602 lượt.
ta đem đi bán có khi còn ngồi đếm tiền giúp!
“KHÔNG phải là Công trong công năng sao? Anh kí như vậy trên hợp đồng mà” Nại Nại vẫn chưa ý thức được vấn đề của bản thân sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào.
“Đồ ngốc! Là Kình” LÔI KÌNH nghiến răng ken két.
“Được thôi, Kình thì Kình, có cần thiết phải tức giận đến mức đó không ?” Vốn có thái độ dĩ hòa vi quý, cô rất độ lượng thừa nhận lỗi lầm của mình.
“Gọi lại lần nữa!” LÔI KÌNH giọng đầy uy hiếp
“LÔI KÌNH” để thoát ra tình trạng ngượng ngập trc mắt thái độ nhận tội của Nại Nại khá là tốt.
“Gọi Kình” LÔI KÌNH lại tiến thêm một bước
“Kình” Nại Nại thầm nghĩ: Chuyện nhỏ, tôi phối hợp với anh nể mặt sáu vạn của anh đó.
“Ngoan! Nhắm mắt lại” Giọng điệu dụ dỗ của LÔI KÌNH rất dịu dàng, khiến Nại Nại chẳng dám ngước đầu lên.
Nại Nại với đôi mắt nhắm nghiền lại bị LÔI KÌNH hôn một lần nữa, đồng thời có vẻ cô đã nắm trong tay chiếc chìa khóa mở ra một con đường khác
Con đường đó mang tên: Hạnh phúc.
Nại Nại-xã hội đen-một ngày du ngọan
Nại Nại không thích đi du lịch, nguyên nhân là do cô không thể thích ứng với sự thay đổi hoàn cảnh liên tục trong hành trình,đặc biệt là giường. Cô kén giường, thay đổi địa điểm là cô sẽ không thể ngủ được và mất ngủ cả đêm. Cô thường phải mất ba, bốn ngày mới quen được giường mới, chăn và gối mới. Thế nhưng vừa mới quen giường thì lại thay đổi chỗ ngủ, vậy là lại bắt đầu thích ứng lại, vô cùng mệt mỏi.
Lúc mới ly hôn, vì không muốn mẹ phải lo lắng nên cô không về nhà,đi khắp nơi tìm chỗ ở, từ khách sạn đến nhà trọ, cũng đã đổi qua mấy lần, thế nhưng không thể nào ngủ được. Lúc đó cô đã lập lời thề, sau này dù có chuyện gì xảy ra cô cũng quyết không đổi giường, ngay cả người nằm cạnh cô cũng quyết không thay đổi.
Cho nên hai năm nay, cô luôn tuân thủ lời thề ấy, dù chuyển đến chỗ nào cũng mang theo giường của mình.
***
Nếu như có đàn ông có nhiều lợi ích vậy thì cô không còn lý do nào khác để tiếp tục do dự. Chỉ có điều, với căn bệnh nghề nghiệp của một nhân viên bán nhà đất, cô vẫn phải nói rõ những quyền lợi mà mình nên có.
“Có cần phải làm việc nhà không ?” Cô thận trọng hỏi
“Không cần. Tôi sẽ không để em phải đụng đến một ngón tay nào”LÔI KÌNH nhẫn nại đến mức gân xanh đã bắt đầu nổi lên. người phụ nữ này nghĩ anh đang tuyển bảo mẫu sao? Câu đầu tiên sao lại hỏi cái này. Nhớ lại Y Lệ năm xưa, câu đầu tiên cô hỏi anh là có thể cho cô bao nhiêu tiền, chỉ có như thế mới đúng là vấn đề người phụ nữ bình thường nên quan tâm
Cô đúng là người phụ nữ ngốc nghếch không giống ai?
“Trước tiên phải nói rõ, em không gia nhập xã hội đen” Cô trịnh trọng tuyên bố.
“”Em gia nhập thì làm được cái gì?” LÔI KÌNH thả Nại Nại ra, dò xét đánh giá cô một lượt, nói tiếp: “Đến cái thùng em còn không vác nổi”
Nại Nại “xí” một tiếng rồi nói tiếp: “Còn nữa, không được can thiệp vào cuộc sống và công việc của em”
“Cái công việc vớ vẩn đấy vứt luôn đi cho rồi, một tháng cũng chả kiếm được bao nhiêu, tôi nuôi em” LÔI KÌNH nói rất chân thành.
“Đường ai nấy đi, ít ra em còn có nơi để kiếm miếng ăn” Nại Nại trả lời cũng rất chân thành
Anh không thể tưởng tượng được những nỗi khổ mà Nại Nại phải chịu đựng sau khi ly hôn chồng cũ, một người phụ nữ coi trọng công việc và miếng cơm manh áo đến như vậy, đủ để thấy lúc đó cô đã trải qua những tháng ngày gian khổ như thế nào.
LÔI KÌNH gằn giọng, kéo Nại Nại vào lòng nói trong giận dữ: “Em yên tâm, có tôi ở đây sẽ không còn ai dám bắt nạt em nữa. Tất cả những người đã từng ức hiếp em, LÔI KÌNH này sẽ không tha cho bất cứ ai?”
Nại Nại không thoát ra được,đành để mặc cho anh nổi cơn điên. Chỉ có điều cô không hiểu, cô đã làm gì kích động người đàn ông này rồi, cô nhớ là đâu có nói ai đã ức hiếp gì cô đâu, bộ mặt căm phẫn này của anh là để chuẩn bị đối phó ai đây?
Ai nói cho cô biết được không ?
***
Ngày tiếp theo Nại Nại đã ngỉ làm một cách quang minh chính đại. Lúc cô bước ra khỏi cửa văn phòng, tổ trưởng vẫn còn đang lẩm bẩm không ngừng.
Thực ra LÔI KÌNH cũng chẳng làm cái gì, khi bước vào chỉ nói một câu lạnh lùng với tổ trưởng: “Tôi thay mặt Tần Nại Nại xin nghỉ, hôm nay cô ấy không đi làm”
Tổ trưởng đương nhiên không chịu thả người: “Không được, hôm nay Nại Nại phải trực ban, tự ý nghỉ sẽ bị trừ hai ngày lương”
Thủ đọan uy hiếp đối với LÔI KÌNH mà nói không có tác dụng gì cả. Anh ngước đầu liếc tổ trưởng một cái, cái liếc lạnh lùng này khiến Nại Nại và những người cùng đẳng cấp đều tịm đập chân run, nhưng tổ trưởng không chịu lép vế, nói với Nại Nại: “Chị phải làm việc gì cũng không nhớ nữa sao? Mai đi lau cửa kính đi”
Nại Nại trù trừ một hồi, chậm rãi bước về phía phòng thay đồ, liền sau đó bị LÔI KÌNH giật mạnh tay lại, anh nhìn xung quanh rồi nói: “Hôm nay cô ấy không làm việc”
Tất cả mọi người bị anh doạ cho mất hồn khiếp vía,đồng loạt đứng chết lặng tại chỗ. Nại Nại lặng lẽ liếc nhìn tổ trưởng, sắc mặt chuyển từ xanh sang lam, từ trắng s