Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/604 lượt.
Có tiền tốt thật! Ngay đến cảnh đẹp trên cao cũng có thể bá chiếm”
Lần đầu tiên nghe cô nói chuyện liên quan đến tiền bạc, LÔI KÌNH bước đến sau lưng Nại Nại vòng 2 tay ôm eo cô, hứng thú nghe cô tiếp tục nói.
Đây mới chính là phản ứng nên có của người phụ nữ bình thường. Phụ nữ nếu như không thích tiền, thì e rằng không có gì có thể đánh động họ được nữa
“Nếu như em thích, tôi có thể mua cho em tất cả mọi thứ” Anh nói như thật
“Em không cần” Nại Nại trả lời một câu khiến những cảm xúc ngọt ngào vừa dâng lên trong lòng LÔI KÌNH lại trôi tuột xuống vực sâu.
“Tại sao?” Anh không thể hỉêu nổi, cố cứu vãn chút lãng mạn cuối cùng.
“Anh bá chiếm rồi, người khác sao có thể xem được nữa. Xã hội đen thì cũng không nên vô liêm sỉ đến mức đấy” Nại Nại không giấu giếm sự khinh thường trong lòng
Đầu óc của người phụ nữ này rốt cuộc được làm bằng cái gì? Những lời nói lãng mạn như vậy sao đến miệng cô lại biến chất thành ra thế này? Cái này thì có liên quan gì đến xã hội đen chứ?
Hai tay LÔI KÌNH nắm chặt lại, môi đang hôn cổ cô từ từ trượt xuống dưới, càng trượt xuống Nại Nại càng cương cứng. Anh mỉm cười, cắn yêu lên bờ vai Nại Nại: “Xã hội đen vô liêm sỉ? Thế thì tôi sẽ cho em biết thế nào mới là thật sự gọi là vô liêm sỉ”
Thang máy dừng lại đã rất lâu rồi, trên độ cao tầng thứ mấy đó, LÔI KÌNH trắng trợn hôn Nại Nại đắm đuối, cũng giống như đang tuyên bố với cả thế giới rằng người phụ nữ này chỉ thuộc về anh.
Đúng vậy, tuy rằng có chút ngốc nghếch nhưng cuộc sống tương lai vẫn đáng để mong đợi.
Anh vừa hôn cô, vừa cười mãn nguyện, hạnh phúc.
Thực ra phụ nữ cần thông minh để làm gì? Biết làm nũng, biết mua vui, thế là đủ?
Hoá ra anh ta không phải chỉ có một mình
Nại Nại không có may mắn trong cá cược cứ cá là thua, cứ cược là bại.
Kể từ khi lên đại học, cô phát hiện vận may của cô cực kì tê. Cô không thể mua xổ số, thậm chí đánh poker cũng không được. Tuy trúng số năm trăm vạn là một việc không dễ dàng, nhưng mua đến mấy năm sổ xố mà đến 5 tệ cũng không trúng, lại càng không đơn giản. Ngay đến cả sổ xố phúc lợi phòng chống thiên tai dịch họa, nghe nói tỉ lệ trúng thưởng lên tới chín mươi mấy phần trăm, dưới sự kêu gọi ầm ỹ của mấy cô bạn Nại Nại cũng ủng hộ một00 tệ, chất thành một đống phiếu to đùng rồi cào. Năm bạn học đã trúng giải lớn, một chiếc xe đạp, một đôi vượt cầu lông, hai chiếc phích nước, ngoài ra còn vô số tuýp kem đánh răng như phần thưởng động viên.
Chỉ duy nhất Nại Nại,ủng hộ thiên tai một cách triệt để, không cầu xin bất cứ sự đền đáp nào…
Các bạn cùng phòng nói cô là thần xui xẻo tất chiến tất bại. Nại Nại cũng tự đặt cho mình biệt danh: Đông phương tất bại, còn tự thấy cái biệt danh đó nghe rất hay.
Nại Nại kinh hãi, vội vã xua tay lia lịa, sau đó cúi người chào đáp lễ: “Xin chào, tôi là Tần Nại Nại, mong mọi người giúp đỡ nhiều”
Dưới ánh mắt lạnh tới mức khiến người ta run lên bần bật của LÔI KÌNH, Nại Nại phân phát danh thiếp của mình cho bốn huynh đệ: “Xin quan tâm giúp đỡ nhiều, các biệt thự tôi bán ở phía Nam thành phố, khi rảnh rỗi hãy ghé qua tham quan”
Mấy anh em nhìn nhau ngơ ngác, nhận danh thiếp mà không biết phản ứng thế nào.
“Chị dâu, hay…hay là chúng ta cứ vào trong ngồi đã đứng ngoài này nói chuyện không tiên”đúng là Lão Thất nhanh nhạy trong mọi chuyện, giải quyết việc ngại ngùng này đã rồi tính sau.
Nại Nại chợt nhận ra mình đang mắc phải bệnh nghề nghiệp, nên mau chóng thu hồi nụ cười marketing, trốn phía sau LÔI KÌNH, cười hi hi giải thích: “Bệnh nghề nghiệp ấy mà, tôi hơi có bệnh nghề nghiệp!”
Khóe mắt LÔI KÌNH hơi giật giật, nhưng không tỏ ra quá nhiều bất mãn. Anh liếc qua bọn anh em,ôm eo Nại Nại rồi đi phía trước, nói một câu vu vơ: “Ngày mai mấy chú cũng qua đấy coi thử đi, nhà cửa ở đấy cũng được”
HTD nói: “Kình ca, anh chuẩn bị dời tổng bộ về Atlantis à?”
LÔI KÌNH quay đầu cười đáp: “Chẳng có gì là không được”
Mấy người mặt mày nhăn nhó lập tức im bặt, LÔI KÌNH vẫn thản nhiên ôm Nại Nại đi vào phòng làm việc của mình,để mặc bọn họ đứng ủ rũ.
Lão Ngũ nói: “Căn số sáu rồi đó. Phương án buôn bán của chị dâu đúng là khủng, một vốn bốn lời”
“Mày không vừa lòng, cứ đến gặp Kình ca” Lão Thất vỗ vỗ đầu Lão Ngũ, cười nói
“Shit! Trong mắt đại ca giờ đâu có mấy anh em ta nữa, nhà cửa là cái đinh” Lão Ngũ hậm hực
Hồng Cao Viễn mặt mày ngẩn ngơ hỏi HTD: “Thế là sao? Mỗi người một căn? Vậy công ty chi hay chúng ta bỏ tiền túi ra?”
“Đây coi như quà gặp mặt chúng ta tặng cho chị dâu. Mày nghĩ sao?” HTD ném qua một cái lườm
“Lão Ngũ, căn biệt thự đó bao tiền?” HCV quay nắm cổ áo Lão Ngũ hỏi
“Hơn bốn trăm vạn,đắt thì cũng không đắt” Lão Ngũ suy nghĩ một lúc rồi tiếp: “Quan trọng là ngộ nhỡ đại ca với người ta đường ai nấy đi…”
“Xéo! Mày đừng có mà thối mồm! Mày đã bao giờ thấy đại ca lằng nhằng với người phụ nữ nào ở Húc Đô chưa? người phụ nữ này không tầm thường, chí ít cũng có vị trí quan trọng trong lòng đại ca”