Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134632
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/632 lượt.
ại được tinh thần, đá lên vệ đường, nói đầy thương cảm: “Đồ tồi! Bảo hắn đi siêu thị cùng mà khó đến vậy, theo hắn có lợi ích quái gi! Mình không đau lòng, Tần Nại Nại tuyệt đối không đau lòng. ”
Họng cô như nghẹn lại, chẳng dám ngước mắt nhìn lên, chỉ sợ nhìn theo hướng chiếc xe của LÔI KÌNH sẽ khiến cô càng buồn thêm.
Nại Nại hít thở thật sâu rồi lại hit thở thật sâu, dần dần bình tâm trở lại.
Đã tới cửa siêu thị không có lí gì lại tay không trở về.
Nghĩ vậy cô chậm rãi men theo lề đường đi vào siêu thị, trong lòng có đờ đẫn sau sự tê dại.
Vốn dĩ cô cho rằng hai người sẽ có một khởi đầu không tệ, nhưng hiện thực lại một lần nữa dạy cho cô bài học triệt để. Phụ nữ có thể kì vọng vào tình yêu, nhưng không thể kì vọng đàn ông sẽ vì họ mà thay đổi. Mọi thói quen sinh hoạt, thói quen hành xử của họ sẽ không bao giờ vì người phụ nữ bên cạnh mà thay đổi, vĩnh viễn không…
Cô lấy xe đẩy hàng ở siêu thị, nặng nhọc lê bước lên tầng ba. Trên thang truyền hình ảnh đôi vợ chồng trẻ phía trước thân mật cười nói ôm nhau, người chồng đẩy chiếc xe, người vợ thì cười tít mắt chỉnh lại cà vạt cho chồng đầy ân ái, thực ra, hạnh phúc ở ngay trước mắt thôi, nhưng nó lại cách xa cô vô cùng.
Trước đây, cô thích đi siêu thị và trung tâm mua sắm cùng LN. Bởi vì bên cạnh có anh, người quyết định cũng là anh, cô chỉ việc hưởng thụ cảm giác hạnh phúc được yêu và chiều chuộng, tận hưởng từng hạnh phúc nho nhỏ thế là đủ.
Lúc đó cuộc sống tươi đẹp tới mức con người ta không buồn nghĩ ngợi.
Cho nên hôm nay cô cũng đưa ra yêu cầu y như vậy với LÔI KÌNH, kết quả là cô đã nhầm! Một người đàn ông của gia đình chắc chắn không phải là người đàn ông như LÔI KÌNH, việc LN làm được, việc tất cả những người đàn ông khác làm được, LÔI KÌNH không hẳn đã làm được.
Thì ra, ở anh cũng có điểm không tốt, chứ không hề đơn giản và dễ dàng như cô nghĩ trước đó.
Nại Nại bắt đầu khu điện gia dụng. Những chiếc nồi cơm điện, vỉ nướng bánh, lò nướng thuchút sự chú ý của khách hành được xếp ngay ngắn trên bệ, rất thích hợp cho cuộc sống gia đình. Tiếc rằng, nó lại không phù hợp với người đi thuê nhà như cô.
Lúc trước vì để chuyển nhà đỡ lằng nhằng, có rất nhiều thức cô không dám mua. Nồi cơm điện và lò nướng của Tiểu Trần luôn bị cô bá chiếm. Còn những thứ có thể để cô thể hiện tài năng nội trợ đang bày ra trước mắt, đã lâu rồi cô không chạm đến. Càng chạm vào lại càng đau lòng.
Cô vốn dĩ cho rằng có thể tìm được nơi để bày biện những đồ vật này rồi. Có lẽ cô đã quá vội vã. Cuối cùng bước đi của cô cũng tạp loạn, mất đi sự bình tĩnh vốn có.
Trên kệ có một chiếc máy pha café đang giảm giá, giá gốc là 988 tệ, giờ hạ xuống còn 888 tệ. Bỗng nhiên cô nhớ tới sự đòi hỏi của LÔI KÌNH về cafe, cô khựng lại bên chiếc máy pha café một giây.
Khoảng khắc đó, cô chợt có một cảm giác lạ lùng. Thực ra, chắc anh cũng rất cực khổ, chỉ có điều người ngạo nghễ như anh nhất định không muốn cho người khác thấy bộ mặt yếu đuối của bản thân.
Đó là một nơi mà cô chưa bao giờ chạm vào. Cô không biết, cũng không hiểu, nhưng lại thấu hiểu nỗi mệt nhọc của anh.
Chắc anh rất mệt mỏi!
Phía sau đột nhiên có người nhấc chiếc máy pha café qua đầu cô. Nại Nại quay mặt lại, LÔI KÌNH không nói tiếng nào đứng ngay sau lưng cô, giống như bến bờ cuối cùng, lặng lẽ chờ đợi, mang một cảm giác yên bình hạnh phúc.
Giây phút đó, cô cảm thấy như mọi tâm tư của mình đã bị anh nhìn thấu. Hình ảnh anh chưa bao giờ lại đậm nét đến vậy trong trí óc cô. Cô vừa hoảng vừa ngại ngùng, sợ chỉ cần mở miệng là sẽ tuôn ra hết mọi suy nghĩ trong lòng, nên đành cúi đầu, quay người bước đi thật nhanh.
LÔI KÌNH bỗng ôm lấy eo cô trách yêu:“Chân không dài mà đi nhanh thế! Tôi chỉ tìm chỗ đỗ xe, quay lại đã không thấy e đâu cả. Siêu thị rộng lớn như thế, bảo sao tôi tìm thấy được?”
“Ai khiến anh phải tìm?” Nại Nại chỉ vừa nghe thấy anh chỉ là tìm chỗ gửi xe chứ không phải tức giận phóng đi, lời lẽ cũng mềm mỏng đi một nửa.
Hai con người tuổi tác đã qua 30, cũng đã qua cái thời nũng nịu hờn giận. Nếu anh đã lựa chọn giải thích thì cô cũng có thể lựa chọn tha thứ.
Cô không muốn tiếp tục là đà điểu , càng không muốn ép bản thân phải giả bộ thanh cao, mềm lòng thì mềm lòng, làm mình làm mẩy cho ai xem?
“Vớ vẩn! không tìm em, em ngốc vậy, đi lạc mất thì sao?” LÔI KÌNH không muốn thừa nhận với Nại Nại là anh đã phóng xe đi mất tiêu, có điều bị đèn đỏ níu chân ở ngã tư. Ánh đèn đỏ cứ nhấp nha nhấp nháy ở bên cạnh khiến anh bỗng cảm thấy bản thân thật nực cười.
Cô mua đồ cho anh, thế mà ngay đến việc xách đồ đẩy xe anh cũng không chịu, còn điều gì vô nhân tính hơn thế nữa không ?
Anh đã do dự ở đó rất lâu, nghĩ đi nghĩ lại nên quay lại hay không. Những chiếc xe xếp hành đằng sau sớm đã biến thành một con rồng, có vài chủ lái xe còn tức tối vừa tít còi vừa chửi bới. Nếu là ngày thường thì anh đã tự tay giải quyết vài thằng. Nhưng lúc này không có gì quan trọng bằng Nại Nại. Anh liền nhấn mạnh ga, chiếc xe quay một đường quay đầu xe, phóng về bãi đỗ xe của si