Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/631 lượt.
lấy cánh tay anh hỏi: “Sao thế, xảy ra chuyện gì rồi?”
“KHÔNG có gì. Em dùng bữa một mình đi, không phải đợi tôi đâu. ” Nói xong anh vòng ra sau lưng cô đu thẳng ra quầy tính tiền, đặt lại mấy trăm tệ rồi vội vàng rời khỏi. Lúc đó, anh không quay lại nhìn cô dù chỉ một lần.
Anh, đã đi vội vàng như vậy đấy.
Nại Nại cúi đầu nhìn chiếc ly cạn nước, nhìn các món ăn dần được don ra bàn, không biết tiếp theo mình nên làm gì nữa.
Hai tiếng trước, hai người họ còn mặn nồng bên nhau.
Nửa tiếng trước, cô còn cảm động, cuối cùng đã xuất hiện người chăm sóc chiều chuộng cô.
Một phút trước, anh rời đi hết sức nhẹ nhàng, đến nửa câu giải thích cũng không chịu nói.
Mọi người xung quanh đều vui vẻ thưởng thức các món ăn, gắp qua gắp lại các món cho nhay. Chỉ riêng mình cô, đơn độc lạ thường, ngồi trước một bàn những món sơn hào hải vị, buồn bã chẳng muốn ngước đầu lên.
Mắt cô phủ một lớp sương dầy, trong lòng chất chứa một cảm giác uất ức khó tả. Vẫn biết trước mặt bàn dân thiên hạ không thích hợp cho những cảm xúc buồn thương, nhưng cô không thể nào kiềm chế được cảm giác muốn khóc.
KHÔNG muốn đánh mất kiềm chế, Nại Nại đành nén đau buồn, goi người phục vụ. Cậu phục vụ hết ngạc nhiên nhìn LÔI KÌNH vội vã rời đi, lại ngạc nhiên nhìn Nại Nại đang dịu dàng gọi mình, sau nhanh chóng đi đến chỗ cô. Nại Nại cười miễn cưỡng chỉ mấy món trên bàn nói: “Phiền cậu giúp tôi gói những món này lại. ”
Bộ dạng Nại Nại mỉm cười trong nước mắt rất đẹp, thái độ nói chuyện rất lịch sự, nên anh chàng phục vụ cũng vui vẻ đồng ý, nhanh chóng đưa mấy hộp đựng thức ăn đến gói từng món một rất tận tình và cẩn thận.
Các món ăn nhìn trông rất ngon mắt, tiếc là khi cho vào hộp thì lại biến thanh một mùi vị khác.
Nại Nại ngây người nhìn mấy chiếc đĩa chất trên bàn ăn, tim đau như bị kim châm vào.
Xem ra, dù tìm thấy một người đàn ông thì vẫn có lúc phải một mình dùng bữa, không thể hoàn toàn đem hy vọng gửi gắm cho người khác.
Trên thế gian này không có chuyện một người rời đi người khác sẽ đau đớn chết đi sống lại, càng không có chuyện thiếu đi một người, người kia sẽ đau khổ đến mức không thiết ăn thiết uống. Thực ra tất cả mọi thứ đều là người phụ nữ làm nũng bản thân mình mà thôi. Thời gian dần trôi qua, dần dần thích ứng, thì mọi chuyện lại ổn.
Mấy hộp thức ăn được gói xong đặt ngay trước mặt Nại Nại. Cô gật đầu tỏ ý cảm ơn người phục vụ rồi chậm rãi cầm túi đồ ăn đi xuống lầu. Chỗ họ ăn là tầng hai, tầng một là chỗ dành riêng cho các đôi tình nhân.
Đang cúi đầu bước đi thì cô đụng phải một người mặc comple lịch sự. Tránh trái tránh phải mãi không được, Nại Nại ngẩng đầu lên, sau khi mắt đối mặt mới nhìn rõ người kia, cô ngây người một lúc mới nói: “Sao cậu lại ở đây?”
Lâm Trị mỉm cười, để lộ hàm răng trắng bóng nói: “Nhìn thấy chị từ bên kia, chị đi xa như vậy chỉ để mua đồ ăn về thôi sao?”
Nại Nại nhìn lại số đồ ăn trên tay, miễn cưỡng gật đầu nói: “Đúng thế! Đô ăn nhà hàng này rất ngon. ”
“Nếu quả thực ngon như vậy mà tôi không mời chị một bữa thì thật quá đáng, chi bằng chị nể mặt tôi một lần?” Lâm Trị cười tít mắt hỏi.
Nại Nại quay lại nhìn, Lâm Trị mặc bộ comple phẳng phiu, khác hẳn phong cách lần trước, nhưng vẫn đẹp trai: “KHÔNG phải cậu đi coi mắt đấy chứ?”
“Chị đoán đúng rồi. Tôi bị cho leo cây, giờ đang cô đơn chuẩn bị đi chuồn đây. May mà chị xuất hiện đúng lúc, không thì tôi không biết phải làm thế nào để rời khỏi nơi làm mình mất mặt này. ” Lâm Trị thể hiện mình thật sự rất xấu hổ, còn cúi đầu nói thì thầm với Nại Nại.
Nại Nại bật cười nói: “Chỉ sợ cậu cho người ta leo cây thì có. Nhưng vừa hay tôi chưa ăn cơm, thôi thì làm người tốt cứu cậu lần này vậy. ”
Tuy rằng biết Lâm Trị cố ý, nhưng Nại Nại cảm thấy chút cảm động. Lâm Trị ngay lập tức lịch sự kéo ghế nói: “KHÔNG vấn đề, được mỹ nhân cứu anh hùng cũng là một niềm vinh hạnh. ”
Nại Nại nhìn lại Lâm Trị từ trên xuống dưới, trong lòng có chút tò mò: “Lần trước gặp hình như cậu không lắm lời như vậy. ”
Lâm Trị cười: “Lần trước gặp, chị cũng đâu có ăn mặc quái dị vậy. ”
Anh cố ý chỉ, Nại Nại nhìn nhanh xuống chiếc áo sơ mi to rộng trên người, là chiếc áo sơ mi của LÔI KÌNH.
“Đây là kiểu free- style thịnh hành của năm nay. ” Nại Nại đành nói cho qua chuyện.
Lâm Trị cười nắc nẻ: “Ồ, quả thật mốt hơn bộ lần trước nhiều. ”
Nhớ lại bộ váy theo kiểu bà nội Quỳnh Dao bị Tiểu Trần ép mặc lần trước, Nại Nại vừa tức vừa buồn cười, nhanh chóng tìm một chủ đề mới cho qua chuyện.
Thực ra có người cùng dùng bữa thật tốt!
Cho dù người đó là ai, Nại Nại cũng không quan tâm. Chẳng qua cô không muốn phải đối mặt với niềm thương cảm phải ăn cơn một mình tối nay.
Cứ coi như vì trái tim vừa ấm áp lại, mong đừng bị nguội lạnh đi!
Nguội rồi, thì chẳng thể nào ấm áp trở lại được!
Ngày cát tường cỡ xxxl của đà điểu
Nại Nại rất hay quên, lúc còn đi học không biết bao nhiêu lần cô phải đứng ngoài cửa vì quên mang chìa khóa nhà. Mỗi l