Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134639
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/639 lượt.
nhất ra lan can vẫy tay chào anh, giải quyết gánh nặng trong lòng.
Thế nhưng đáng tiếc ông trời không hiểu lòng người. Cô quên mang theo chìa khóa.
Cô nhẹ nhàng gõ cửa nhưng không thấy trả lời. Nại Nại liền lấy đt ra thì phát hiện tin nhắn của Tiểu Trần gừi lúc 5 giờ chiều: “Chị Nại Nại, hôm nay thấy chị bị bắt cóc lên chiếc xe thổ phỉ là em biết tối nay chị sẽ không về nhà. Em cũng phải đi tìm mùa xuân của mình đây. Chúc chị vui vẻ nhé”
Mùa xuân của nha đầu này chính là anh chàng bạn học cấp ba thanh mai trúc mã. Hai người đã thích nha lâu rồi, nhưng mãi chẳng có chút tiến triển đột biến nào. Hôm nay đến giờ vẫn chưa về là biết, ừm, đột biến rồi!
Nại Nại không thể ngờ đ bản thân lại bị nhốt ngoài cửa thế này, sự việc cô đã từng vô số lần trong quá khứ này lại tái diễn một cách bi thảm. Cô lật tung mọi xó xỉnh trong chiếc túi, lại tiếp tục lục tung mọi nơi chỉ có thể để vừa sợi tóc, nhưng vẫn cứ không thấy chìa khóa đâu. Thế là Nại Nại đành chấp nhận số phận, lấy quyển sổ ghi nhớ trải trên bậc cầu thang rồi ngối xuống, mở điện thoại, tìm trò chơi xếp hình cô đã phá đảo không biết bao nhiêu lần và bắt đầu chơi lại từ bàn một.
Những hành động trên làm nhiều thành quán tính. Mới chơi một loáng mà Nại Nại đã sắp qua bàn một.
Đèn cảm ứng tắt rồi, cô cũng chẳng đếm xỉa mà cứ tiếp tục chơi. May mắn là hôm nay cô mang thêm cục pin nữa, nếu không thì đúng là sống không bằng chết.
Chưa lên bàn hai, dưới lầu có tiếng bước chân vọng lên, Nại Nại liền nhích mông qua bên phải nhường đường cho người khác đi.
Đèn cảm ứng cũng sáng dần lên theo bước chân của người đó, Nại Nại vẫn cắm đầu vào trò xếp hình, không thèm ngẩng đầu lên, thế là bị tiếng cười của người đó làm cho hết hồn, cô len lén ngẩng đầu lên, trong bóng đêm, hàng răng của Lâm Trị sáng trắng.
“Tôi còn tưởng chị gặp phải bọn bắt cóc rồi cơ, thấy đèn cảm ứng cứ nháy sáng hết lần này tới lần nọ mà chẳng thấy chị vẫy tay” Anh hơi bị hụt hơi, nói trong tiếng được tiếng mất.
Nại Nại vội vàng bấm nút tạm dừng: “Chết! Tôi quên mất chuyện của cậu rồi”
“KHÔNG sao. Chị quên chìa khóa hả?” Thấy vẻ mặt thản nhiên của Nại Nại. Lâm Trị liến dí dỏm hỏi: “Thì ra chị thường xuyên quên mang chìa khóa”
“Sao cậu lại biết?” Cô nhìn lại bản thân, trên mặt đâu có dán biển đâu?
“Nhìn thái độ và nét mặt của chị là biết, chẳng có chút lo lắng nào cả” Lâm Trị chỉ ra thái độ thản nhiên như không của Nại Nại.
“Tôi lo lắng cũng chả giải quyết được vấn đề. Đồng nghiệp của tôi hôm nay hẹn hò cùng với bạn thanh mai trúc mã, cho nên có lo lắng cùng không thể gọi điện thúc giục được. Phá hỏng cuộc hẹn của người ta thì thất đức lắm!” Nại Nại luôn cho rằng mìng là người biết điều.
“Thế chị định chờ đến bao giờ” Lâm Trị hỏi đầy quan tâm.
“Ngồi đến khi cô bé đó về, cô ấy cũng giống tôi, yêu giường của mình, đổi giường khác là không ngủ được, chắc chắn sẽ không ngủ lang ở bên ngoài đâu. ” Nại Nại giải thích.
Lâm Trị đứng thẳng người dậy, nhín ngó xung quang, thấy đèn lúc tối lúc sáng, bỗng nhiên, anh cầm lấy cánh tay Nại Nại nói: “Đi, chúng ta xuống vườn hoa phía dưới ngồi!”
Nại Nại còn chưa kịp phản ứng thì anh đã bổ sung thêm: “Ở đây đèn nhấp nháy hại cho mắt, không khí cũng không trong lành”
Cũng đúng, nhưng những thứ đó thì có liên quan gì đến anh?
Nhưng phong cách xưa nay của Nại Nại vẫn là đón nhận nhanh chóng thành ý của người khác. Hơn nữa nể tình hôm nay anh đã mời cô dùng bữa, không thể làm người ta bẽ mặt được.
Nại Nại xách túi lớn túi bé đựng thức ăn, lại còn túi xách riêng của cô, lê cặp đùi gần tàn phế vì mang giày cao gót, cử động có phần chậm chạp. Lâm Trị quay đầu nhìn, liền giật mấy túi thức ăn của cô xuống rồi đặt trước cửa: “Chị yên tâm, không ai lấy đâu”
Nại Nại muốn nói gì đó để chứng minh bắt buộc phải đem chúng theo, lại cảm thấy không thỏa, nhưng nếu cứ đi thế này, thì cô lại cảm thấy có lỗi với những túi thức ăn đang đặt trước cửa.
“Như thế này, khi vè đồng nghiệp của chị nhìn thấy sẽ biết là chị quên mang chìa khóa mà sẽ gọi điện cho chị” Lí do Lâm Trị đưa ra gần như không thể từ chối được nữa.
“Thế…cũng được” Nại Nại nhìn đống túi, sắp xếp ngay ngắn lại rồi mới chậm rãi bước xuống.
Lúc này, vườn hoa rất yên tĩnh, hằng ngày các bà các cô có thói quen đánh mạt chược nói chuyện phiếm ở đây, cho nên trên ghế đá có những tấm nệm nhỏ, ngồi không hề bị lạnh.
“Thường có câu thắp nến tán gẫu giữa đêm khuya. Bây giờ có thể coi chúng ta đang thắp đt tán gẫu đêm khuya nhỉ!” Lâm trị bật nhạc trong đt lên, ánh sáng dìu dịu và tiếng nhạc du dương phát ra từ đt làm không khí lúc này bớt phần ngượng ngùng.
Nại Nại suýt chút nữa là không kiềm chế được việc vỗ tay cho sự tinh tế của Lâm Trị. người đàn ông như thế này đúng là hàng cao cấp.
“Tại sao anh cứ đi xem mặt mãi thế? Với điều kiện của anh không lí do nào không tìm được bạn gái, vậy tại sao còn phải xem mặt bạt mạng như vậy?”
“Tôi đi xem mặt vì muốn quên một người trong thời gian ngắn nhất” Dường như đọc hiểu được ý nghĩ của Nại Nại, anh tự nhiên lên