Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/641 lượt.
tiếng giải thích.
“Ng yêu cũ?” Vậy thì sến kiểu phin Hàn!
“Nếu tôi nói là mẹ tôi thì sao?” Lâm Trị cười tinh nghịch, rõ ràng là đang cố ý trêu đù Nại Nại.
“Biết ngay cậu là dạng baby boy mà” Nại Nại bĩu môi.
Ánh mắt Lâm Trị bỗng chăm chú, nét mặt bỗng trở nên nghiem túc: “Bởi vì tôi thích chị”
Nại Nại há hốc miêng mãi không đóng lại được, đủ để thấy câu nói này đã làm cô kinh động đến mức nào.
KHÔNG cần thiết phải diễn tới mức này chứ? Anh cũng đâu phải là nam thứ đáng thương trong các bộ phim Hàn?
“Cái này…thật ra…cậu…thật ra… cái này. . ” Những từ chuyên dụng khi đóng đóng đà điểu của Nại Nại cuối cùng cũng đ trưng dụng, nhưng vì đối thủ Lâm Trị không chịu hiểu cho cô như là LÔI KÌNH.
“Chị cho tôi một câu dứt điểm đi, tôi còn cơ hội không ?” Lâm Trị hỏi thành thật.
Đúng là một ngày “hoàng tráng”, sáng ra thì đập phá văn phòng làm việc, rồi tham quan trụ sở xã hội đen, tiếp đến là màn nóng bỏng trên bệ bếp, sau đó bất ngờ gặp lạo đối tượng xem mặt, rồi bây giờ là lời tỏ tình vô tiền khoáng hậu.
Phải chăng hôm nay là ngày đại cát cỡ XXXL?
Nại Nại vẫn còn đang vô cùng kinh ngạc nên không thể trả lời được.
Lâm Trị nhìn Nại Nại đắm đuối, hai đồng tử cô bắt đầu thu vào giữa, cô lập tức cúi gằm đầu xuống, nói lớn: “Xin cậu đấy, đừng có đùa tôi nữa”
Tiếp đó, tiếng cười của Lâm Trị bắt đầu vang lên Nại Nại tò mò thò đầu ra khỏi 2 cánh tay, ngước mắt lên nhìn, quả nhiên anh đang cười gập cả người trên ghế, cứ như có chuyện gì xảy ra vậy.
“Chị thông minh thật, biết tôi đang đùa chị” Lâm Trị cười, thái độ rất thoải mái.
Thấy bộ dạng anh như thế, Nại Nại thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực trách móc: “Cậu làm tôi sợ chết khiếp”
Lâm Trị cụp mắt xuống, trên mặt vẫn nở nụ cười: “May mà chị mới hoảng sợ chứ chưa tưởng thật. Chị mà tưởng thật, tôi không biết phải làm sao?”
“Tiểu quỷ đáng chết, không được trêu đùa người lớn tuổi” Nại Nại lấy chai nước trong túi ra, tu ừng ực mấy ngụm, sau đó hiểu kí hỏi tiếp: “Thế rốt cuộc là để quên ai?”
“KHÔNG cần thiết phải nói nữa rồi, nói ra cũng không có kết quả gì” Thái độ Lâm Trị quay ngoắt một80 độ, không muốn nói nữa.
Dây thần kinh đơn giản của N có vẻ như lại cảm thấy điều gì đó không ổn, cách đối phó tốt nhất chính là-giả làm đà điểu.
KHÔNG quan tâm nữa, cứ tránh thật xa, muốn làm gì thì làm!
Yêu một người thật không dễ dàng
Đối với Nại Nại mà nói, điện thoại có hai cách sử dụng, dùng để tìm người khi có việc là cách thứ nhất, xảy ra chuyện gì có thể báo cảnh sát là cách thứ hai. Điện thoại của Nại Nại ba năm rồi chưa từng đổi một lần, có rất nhiều chức năng mà nhân viên bán hàng giới thiệu cho Lữ Nghị khi anh mua nó đến tận giờ Nại Nại vẫn chưa từng dùng thử, hơn nữa kiểu dáng của nó cũng đã bị người sành điệu đào thải đến tận một nước xa xôi héo lánh nào đó.
Tình yêu và các thiết bị điện tủ giống nhau, tỉ lệ đào thải rất cao! Kiểu dáng và tính năng nâng cấp từng ngày từng giờ, nhưng bản chất bên trong thì muôn đời không thay đổi, yêu qua yêu lại, yêu tới yêu lui, chẳng qua cũng chỉ từng đó chuyện, chẳng có gì mới mẻ cả.
***
Lúc Tiểu Trần quay về, Nại Nại đã nằm tròn ra bàn ngủ chết mê chết mệt. Lúc điện thoại rung, suýt chút nữa là cô gào lên với đầu dây bên kia: Con bé đáng chết này giờ mới về? Còn để chị phải mở cửa cho em nữa? Dụi dụi mắt nhìn xung quanh, cô mới nhận ra rằng mình vẫn đang ở ngoài, còn “con bé” vô tội vô duyên vơ cớ bị mắng kia có lẽ đã lên đến nhà.
“Chuyện gì?” Nại Nại vẫn chưa phản ứng ngay được, tưởng rằng mình đã hứa hẹn gì trong giấc mơ mà ngay chính cô cũng không biết, vội liến thoắng giải thích: “Đó là mấy lời nói mơ của tôi, không tính”
Lâm Trị mím môi cười: “Tôi khẳng định lúc đó chị không nói mớ. Tôi nói thật đấy, hãy suy nghĩ kĩ về tôi, tôi không tệ đâu”
Nại Nại nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “KHÔNG vấn đề, có cô gái nào tốt tôi sẽ để dành cho cậu”
Lâm Trị giơ ngón tay cái tán thưởng nói: “Đúng là bốn lạng thắng ngàn cân*. Chị thật lợi hại” (Lấy nhu khắc cương)
Nại Nại thầm nghĩ, tôi còn có thể vớt trăng dưới đáy biển cơ, chả hiểu đâu vào với đâu, đầu óc thằng nhóc này đúng là phức tạp!
Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng cô không dám nói nhiều, Nại Nại chỉ gật đầu rồi chuẩn bị bước lên lầu. Đập vào mắt cô là là một chiếc xe đang tiến vào ngõ rẽ trong bóng tối, đèn xe vô cùng nhức mắt, khiến Nại Nại phải quay đầu đi, khi nhìn thấy Lâm Trị bỗng dừng khựng lại. Tư duy của Nại Nại xoay chuyển cực kì nhanh, chiếc xe vừa rồi trông rất quen…
Có khi nào…Liệu có thể ngăn vụ huyết án bị đăng tải trên trang đầu các báo sáng mai hay không chính là dựa vào hành động lúc này. Nghĩ vậy Nại Nại dốc hết dũng khí quay sang nói với Lâm Trị: “Cậu về đi, nếu còn không về thì rất nguy hiểm”
Nhìn thái độ của cô, Lâm Trị tưởng nhầm cô lo lắng cho an toàn của mình, nên cười tít mắt nói: “Tôi không sợ, ngược lại chị có một mình không an toàn lắm, tôi đưa chị lên nhà vẫn hơn”
Hành động này không thành công rồi, đổi cái