Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 134630
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/630 lượt.
Em không có ý gì khác, ý của em là. . rất…rất tốt. . rất tốt” Nại Nại giải thích lèo một hơi, mặt đỏ rực lên.
Đây là lời nó thẳng toẹt nhất trong những lời Nại Nại nói trong suốt ba mươi năm của cuộc đời, trứơc đây lúc lên giường cùng Lữ Nghị cô còn chẳng dám phát ra âm thanh quá to, sự khen ngợi tình tứ này Lữ Nghị cũng chưa từng được hạnh phúc mà tận hưởng dù chỉ một lần.
Đương nhiên, có lẽ những người như LÔI KÌNH đã từng nghe những lời tình tứ còn mãnh liệt gấp bội khi ân ái sẽ cảm thấy câu nói của cô là châm biếm, nhưng Nại Nại thề rằng đây là lời khen thưởng mĩ miều nhất dành cho kĩ thuật hoàn hảo của anh mà cô có thể nghĩ ra được.
Lông mày của LÔI KÌNH nhướng lên rồi lại hạ xuống, anh mím môi thật chặt, sau một lúc lâu, anh kéo Nại Nại quay người lại, áp mặt cô vào lồng ngực mình, đặt cánh tay dưới đầu cô thay cho gối, anh rỉ qua kẽ răng bốn chữ trong giọng nói khản đặc: “Đồ ngốc, ngủ thôi!”
Căn phòng không mở cửa sổ tuy không lạnh, thậm chí trong vòng tay anh còn cảm thấy hơi nóng, tấm đệm bị bao phủ bởi một lớp mồ hôi phía dưới cơ thể khá là không thoải mái, cô muốn xoay người tìm một tư thế thoải mái nhất để ngủ thì bị anh cắn vào vành tai: “Nếu em không ngủ thì chúng ta có thể làm thêm lần nữa”
Hơi thở của anh cộng thêm mùi mồ hôi sau khi ân ái khiến cô cảm thấy quá sức gợi tình, Nại Nại tự nhận thấy cơ thể cô quá mềm yếu không thể tiếp nhận được n lần ân ái chỉ trong một đêm, thế nền đành phải thận trọng nép đầu vào ngực anh nhắm mắt ngủ.
Trứơc khi chìm vào giấc ngủ, đôi môi khẽ nhếch lên cười, cười tít mắt, cô nghĩ: Có lẽ, vòng tay này cũng không đến nỗi tồi. Ít ra trứơc mắt, nó đủ ấm áp và an toàn.
Thực ra, thêm một người đàn ông ngủ cùng cũng không tồi.
Một năm rồi lại một năm
Câu chuyện năm 1996
Sau khi chơi bời tẹt ga cả một mùa hè cuối cấp ba, Nại Nại bắt đầu cau mày nhăn mặt khi vào học, cảm giác đầu tiên khi rời khỏi Đông Bắc đến Bắc Kinh đó là “nóng”, rõ ràng đầu tháng chín là gió thổi vi vu, thế mà mặt trời to lớn ở đây vẫn cứ hừng hực thiêu đốt co người ta. Mà điều khiến cô bất mãn nhất đó là, tìm đi tìm lại cũng không tài nào tìm ra các đàn anh đàn chị của khoa xây dựng đến tiếp đón, điều này rõ ràng không phù hợp với khẩu hiệu “Khiến tân sinh viên cảm nhận được sự ấm áp của gia đình lớn” được in trên sổ tay nhập học mà
Trong khi đó biểu ngữ treo trứơc cổng trường thì rõ là bắt mắt, đáng tiếc là kí túc xá thì quá là đổ nát, đến trụ sở chính trường cấp ba của cô còn hơn đứt, cả hàng dài những dãy lớp học xây bằng đất xám xịt đầy bụi với những bức tường đầy rêu phong, chỗ này cũng quá là thảm hại rồi đấy, năm nay cũng thu nạp hơn một vạn sinh viên mới, thế mà trông chả khác nào một khu cứu tế.
Cô ngoảnh đầu lại nói với mẹ: “Hay là. . chúng ta về thi đi? Con ôn thi lại một năm, sang năm thi Thanh Hoa”
Một người kéo vali hành lý, một người khoác lấy tay mình, giống như tất cả những nữ sinh khác, hưởng thụ sự ấm áp được nâng niu chiều chuộng.
Câu chuyện năm 1998
Thầy giáo dạy môn lịch sử kiến trúc phương tây là một nhà nghiên cứu đã có tuổi, giảng bài rất dài dòng và phiền phức, Nại Nại ra lệnh cho cô bạn cùng phòng làm lá chắn cho tốt, sau đó dùng hai gói bánh wangwang làm thù lao, cô đeo ba lô lên vai cúi người chuồn ra cửa sau của lớp học
Hôm nay là ngày Lữ Nghị về, đương nhiên cô chẳng còn tâm trạng nào để nghe giảng cả!
Lữ Nghị tốt nghiệp xong được phân đến Viện thiết kế. Anh được vao biên chế nhưng làm việc không mấy thuận lợi. Anh không thể thích ứng được sự cạnh tranh đấu đá về chính trị ở phòng làm việc, những bản thiết kế anh hoàn thành cũng không được ai khen ngợi. Thế nên lúc nào anh cũng cảm thấy mình có tài nhưng không gặp thời, cả ngày chỉ biết ủ rũ buồn chán.
Việc khiến anh vui nhất trong tuần chính là có thể về trường thăm Nại Nại và mang đến cho cô cả một bịch lớn toàn đồ ăn vặt, anh cười tít mắt hối lộ cho các bạn cùng phòng của Nại Nại từ chị cả đến cô em thứ bảy, sau đó dưới con mắt nhòm ngó của mọi người anh kéo Nại Nại vẫn còn đang e thẹn ra ngoài ăn cơm.
Tuy tiền lương của Lữ Nghị chỉ có 1000 tệ, nhưng anh không tiếc bỏ ra mấy trăm tệ mua cho Nại Nại một đôi giày, đưa Nại Nại đi ăn một bữa bít tết kiểu châu Âu rất rất đắt, anh còn nói với cô, nếu không đủ tiền cứ nói với anh, cái anh chính là có tiền.
Nại Nại chạy ra khỏi khuôn viên trường, nhìn quanh quất cổng Tây một hồi thì phát hiện ra Lữ Nghị đã đợi ở đó rất lâu. Lúc nào anh cũng nho nhã lịch sự như thế, cho dù có lẫn trong đám người đầy vẻ thương nhân thì cũng có thể nhìn một cái là nhận ra. Nại Nại cất tiếng gọi anh, anh quay đầu lại, nhìn thấy Nại Nại anh vội vã chạy qua, anh chỉ qua bên cạnh: “Đến mùa vải rồi, anh mua cho em một ít nhé”
Vừa vào mùa vải, Phi tử tiếu(tên một giống vải) mười ba tệ một cân khiến Nại Nại thèm nhỏ dãi đã lâu, nhưng gần đây cô đang hoàn thành một “công trình vĩ đại” nên không thể tùy tiện mua đồ ăn vặt, cô lắc đầu, môi khẽ cong lên.
“Mua một